Thịnh Thiên Vĩ biết trước cô sẽ chọn điều thứ hai, anh hài lòng gật đầu.
“Cô có thể về!”.
Lời nói còn chưa dứt, Trương Tú Anh đã biến mất sau cánh cửa.
Thịnh Thiên Vĩ nhìn bộ dạng chạy trốn của cô lắc đầu cười khổ.
Cô gái này, mỗi lần tiếp xúc anh chỉ muốn trêu chọc cô.Thịnh Thiên Vĩ cũng không rõ cảm xúc quái lạ của mình như thế này là thế nào nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


