“Anh, là đồ lưu manh!” Trương Tú Anh gào lên.
“Ai lưu manh trước, Trường Tiểu thư ảo giác nhìn thấy gián không lẽ tôi không thể?” - Thịnh Thiên Vĩ vô cùng vô cùng thoải mái.
“Anh ăn xong rồi thì tôi xin phép!” Trương Tú Anh chỉ tiếc không có cái lỗ nào để chui xuống.
Cô quyết định ba mươi sáu kế thì “tẩu vị là thượng sách”.Anh ngờ Trương Tú Anh chưa kịp bước đi đã bị một bàn tay kéo vào lòng.
Thịnh Thiên Vĩ vòng tay qua eo cô, áp sát cô vào thân hình mình.
Trương Tú Anh có thể cảm nhận được hơi thở của anh, cả trái tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực của anh nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


