“Được, một nụ hôn thì một nụ hôn.
Chỉ là hôn thôi, sợ gì” Trương Tú Anh vừa nói vừa bước tới định thực hiện trao đổi luôn.
Lăng Quốc Thiên đã đoán được hành động của cô, anh chặn cô lại.
“Tôi đây quân tử, để em có được đàn đã rồi chúng ta sẽ tính.
Tôi sẽ cho em nợ, lúc nào muốn tôi sẽ đòi”
“Được, tùy anh.
Mà cũng còn xem, biết đâu anh chẳng có đàn cho tôi xem chứ đừng nói tìm được đàn cho tôi mua.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


