“Tôi không quên được thì làm thế nào?”.
Lăng Quốc Thiên ghé sát lại Trương Tú Anh thì thầm.
“Không quên cũng phải quên, tôi nói rồi anh còn tự ý hôn tôi, tôi sẽ chấm dứt thỏa thuận với anh” Trương Tú Anh lùi ra sau một bước, tránh.
hơi thở nóng hổi của anh.
“Ừm, vậy có nghĩa là lần sau tôi muốn hôn em thì phải xin phép em đúng không? Em đồng ý là tôi có thể hôn em, hửm?” Lăng Quốc Thiên nở nụ cười hài lòng.
“Ai nói là có lần sau, anh mơ đi” - Trương Tú Anh chu môi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


