Suốt tiết học, Thiên Tình cứ ngơ ngẩn như người mất hồn.
Tuy rằng lòng đã quyết tâm sẽ không còn bất kỳ quan hệ nào với Thi Nam Sênh nữa, nhưng vẫn không sao dằn lòng được lại nghĩ đến chuyện tối hôm qua, rốt cuộc tại sao anh nôn nóng kiếm tìm mình như vậy?
Có chuyện gì gấp sao?
Chuông tan học vừa vang lên, Thiên Tình liền đứng lên, "Noãn Noãn, mình ra ngoài gọi điện thoại một chút."
"Gọi cho ai vậy?" Tư Noãn theo bản năng hỏi.
Thiên Tình không trả lời mà chỉ nắm chặt điện thoại, đứng bên ngoài cửa phòng học.
Chần chờ hồi lâu, mới quyết định bấm số gọi đi. Trước khi điện thoại được kết nối, cô vẫn luôn nín thở chờ đợi, không biết kế tiếp sẽ là chuyện gì chờ đón mình.
Cô nhất thời cũng không biết nên nói gì, ngay khi điện thoại vừa được kết nối thì trong đầu cô đã hoàn toàn trống rỗng. Vì vậy, cả hai đều không ai lên tiếng, nhẫn nại im lặng với nhau như đang đối diện nhau trên bàn vờ.
Rốt cuộc....
Đối phương hiển nhiên đã hoàn toàn mất hết kiên nhẫn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

