Cảnh Kiến Quốc tránh thoát được, "Ai nói đây là tiền bất nghĩa! Mày tưởng cha mày là đồ ngu chắc, đi làm lại cái chuyện vớ vẩn kia à! Tiền này là sáng nay Thi Nam Sênh cho cha mày đấy!"
Thiên Tình ngạc nhiên hỏi, "Anh ấy cho cha? Sao anh ấy lại cho tiền cha?"
“Cha thấy thằng nhóc đó hình như đã thích con rồi. Hôm nay trời vừa sáng, đã thấy cậu ta lái xe tới trước cửa nhà. Con cũng biết đó, dạo gần đây đầu cha đau suốt, cho nên mới mở miệng hỏi cậu ta một ít...."
Thiên Tình vừa hoảng vừa giận, chỉ còn chưa rơi nước mắt nữa thôi, "Cha, chúng ta không phải ăn xin, sao cha có thể tìm anh ấy hỏi tiền như vậy được chứ? Cha cần tiền sao không chịu nói với con?"
"Tìm mày hỏi, tìm mày hỏi! Mày có thể giống được như cậu ta, vung tay liền cho mười ngàn tệ sao? Cha thấy thằng nhóc đó thích con thích đến mê mẩn luôn rồi. Thiên Tình à, con phải cố gắng một chút, tranh thủ để…."
"Cha!" Thiên Tình cảm thấy nhục nhã lắm rồi, chỉ đành cắt ngang những lời kế tiếp của Cảnh Kiến Quốc.
Vành mắt cô ửng đỏ nhìn cha mình, "Cha, đưa tiền cho con, con sẽ mang đi trả cho người ta!"
Cảnh Kiến Quốc nắm chặt tiền trong tay, "Không được! Tiền này người ta đã cho cha rồi thì là của cha! Mày muốn trả thì tự lấy tiền mình mà trả đi."
Thiên Tình quá biết cha mình là hạng người gì, số tiền này chắc chắn ông sẽ không chịu trả lại.
Cô không thèm nói nữa, tức giận xoay người đi sắp xếp lại hành lý của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

