"Chị! Chị!" Thiên Tình hoảng hốt gọi Vãn Tình.
Thi Nam Sênh tiến lại xem xét tình trạng của Vãn Tình, Lục Yến Tùng cũng vội vã từ đằng xa xông tới, "Tôi đưa cô ấy đến bệnh viện! Cậu ở lại lo tiếp khách đi." Sắc mặt căng thẳng rõ rệt, anh quả quyết bế Vãn Tình ra từ tay Tư Noãn.
Mặt mũi Vãn Tình trắng bệch, trên trán ướt đẫm mồ hôi lạnh. Dường như cô bị sốt, mặt đỏ bừng rất không bình thường.
"Bây giờ cũng chỉ có thể làm như vậy." Thi Nam Sênh trấn an Thiên Tình.
"Dì đi cùng con." Bà Lục bước nhanh tới, nói với Lục Yến Tùng.
"Em đừng tự dọa mình. Lúc trước không phải bác sĩ đã nói rất rõ bệnh của chị ấy đã khôi phục hoàn toàn rồi à, chỉ cần nghỉ ngơi tốt sẽ không có vấn đề gì nữa." Thi Nam Sênh không đành lòng thấy vợ mình lo lắng như vậy nên an ủi cô.
"Nhưng... lỡ như...?" Thiên Tình ngước mặt nhìn anh.
Thi Nam Sênh xoa nhẹ khuôn mặt xinh xắn của cô, nhẹ giọng trấn an: "Ngoan, đừng suy nghĩ lung tung. Đợi mọi người đến bệnh viện rồi, Lục Yến Tùng chắc chắn sẽ gọi điện về nói rõ tình hình cho chúng ta biết."
Giọng nói của anh như có sức mạnh trấn an được nỗi lo lắng và sợ hãi trong lòng cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)