Lục Yến Tùng từ chối nhận điện thoại của cô...
Tim Vãn Tình như rơi dần xuống đáy cốc. Một tay nắm chặt điện thoại lạnh lẽo trong tay, một tay nhẹ nhàng đặt lên bụng.
Cô cảm thấy đêm đen càng lúc càng lạnh...Ngay cả ánh trăng kia cũng lạnh tận tâm can.
****
Thời gian trôi qua thật nhanh. Hôm nay đã là ngày cưới của Thiên Tình và Thi Nam Sênh rồi.
Bà Lục, Cảnh Kiến Quốc đều đã đến nhà họ Thi, hai bên gia đình chờ đến giờ để đi đến giáo đường.
Vãn Tình đang giúp Thiên Tình sửa sang lại váy cưới, bà Lục bưng bánh trôi nước đi vào.
"Mẹ." Thiên Tình, Vãn Tình đồng thời ngẩng đầu lên.
Bà Lục đặt chén bánh trôi xuống, xúc động ôm lấy hai đứa con gái thương yêu của mình, "Nhiều năm qua thật cực khổ cho hai chị em con... Hôm nay có thể nhìn các con hạnh phúc, mẹ cảm thấy không chân thật cứ như nằm mơ vậy..."
"Mẹ, hôm nay là ngày vui, mẹ đừng khóc." Hốc mắt Vãn Tình cũng đỏ, đưa tay lau nước mắt cho mẹ, cười nói, "Mẹ khóc, Thiên Tình cũng muốn khóc theo rồi kìa."
"Mẹ thật sự rất vui." Bà Lục cầm tay Vãn Tình, "Bây giờ em gái con đã yên ổn tấm thâm, giờ đã đến lượt con rồi đó."
Vãn Tình mím môi không nói. Khóe môi có cảm giác đắng chát, "Con chưa vội, chờ thêm thời gian nữa cũng không sao mà."
****
"Thiên Tình, A Sênh gọi con. Nó không chịu tự mình đeo nơ, đòi con sang đeo cho nó." Bà Thi đẩy cửa đi vào nói với Thiên Tình.
Thiên Tình cười, "Da, để con qua xem một chút."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)