Nhìn thấy bóng dáng mỏng mảnh đứng đó đón gió biển, anh khẽ nhíu mày. Ở cái nơi lạnh lẽo thế này, cơ thể ốm yếu đó của cô có chịu nổi không?
Không nghĩ thêm nữa, dừng bước quay trở lại xe, ngồi vào trong phóng bỏ đi một mạch.
... ... ... ...
Từ lúc anh xuất hiện, Thiên Tình đã nhìn thấy anh. Khi ấy còn cảm thấy vui sướng vì sự xuất hiện bất ngờ của anh, nhưng nụ cười còn chưa kịp nở trên môi thì anh đã phóng xe bỏ đi rồi. Trong lòng vô cùng mất mát nhưng trên mặt vẫn tươi cười ngọt ngào phối hợp với đạo diễn thay đổi quần áo hết bộ này tới bộ kia, làm theo từng động tác của đạo diễn chỉ thị.
Không biết qua bao lâu...
Tiếp tục chụp thêm mười mấy kiểu nữa, đạo diễn hình như càng chụp cành hăng, không có ý định ngừng lại.
"Đạo diễn, hay tạm nghỉ một lát nhé. Chụp lâu như vậy chắc mọi người cũng mệt rồi." Thi Nam Sênh vừa từ trên xe bước xuống, vừa mở miệng. Tiện tay để luôn cafe xách theo trong tay xuống cạnh đống lộn xộn trên bàn.
Đạo diễn vừa thấy là anh, vội vàng phất tay ra dấu cho ekip tạm dừng nghỉ ngơi. Sau đó sải bước đi về phía Thi Nam Sênh, "Thi tổng sao lại đích thân tới đây?"
"Ừ. Tiện đường ghé xem thế nào thôi. Tôi có mua cafe nóng, mời mọi người đến uống đi!" Thi Nam Sênh không nhìn Thiên Tình mà cúi đầu hỏi đạo diễn, "Buổi chụp hôm nay thế nào?"
"Mới chụp buổi đầu tiên mà hiệu quả rất tốt. Cảnh Thiên Tình tuy là lính mới nhưng lên hình rất tốt, nắm bắt cũng rất nhanh. Anh có muốn xem thử không?"
"Ừm." Anh vừa gật đầu, vừa bước theo đạo diễn đi về phía ekip quay.
***
"Có lạnh không? Mau mặc áo bông vào đi." Trợ lý khoác chiếc áo bông dày cộm lên người Thiên Tình.
Thiên Tình lạnh đến nỗi vẫn đang run lẩy bẩy. Hai chân đều đông lạnh như đá, cô phải ngồi xuống liên tục xoa bóp chân mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)