Khi Thiên Tình về đến nhà, Vãn Tình mừng mừng tủi tủi ôm chặt lấy cô. Trên đường về Thiên Tình vốn còn thấp thỏm không yên, cô sợ lần này về sẽ gặp phải tình huống khó xử như lần trước. Nhưng cũng may, Lục Yến Tùng không có ở đó.
"Chị, cha có nhà không? Gần đây cha còn đi đánh bạc nữa không ạ?" Thiên tình vừa để hành lý xuống vừa hỏi Vãn Tình.
"Đang ở nhà. Đã ngủ rồi." Vãn Tình tươi cười, tinh thần xem ra rất tốt. Có lẽ vì gần đây cha không làm cho chị buồn phiền gì nữa.
"Hai ngày nay rất đàng hoàng, đi làm rất đúng giờ. Chị cũng đã tìm được một công việc tương đối nhẹ nhàng."
Nghe Vãn Tình nói vậy, Thiên Tình thở ra nhẹ nhõm. Nghiêng đầu nhìn vào phòng cha ngủ, mặt cô nở nụ cười thỏa mãn.
"Như thế này mới có chút cảm giác của gia đình." Thiên Tình không nhịn được than nhẹ, rồi xoay đầu lại, "Chị, chị làm việc gì vậy? Có vất vả quá không? Giờ em về rồi, thật ra chị không cần phải đi làm đâu mà."
"Khuya rồi còn ngẩn người ra đó làm gì hả? Mệt quá à?" Vãn Tình đẩy đẩy Thiên Tình.
Thiên Tình lúc này mới hoàn hồn. Cười hì hì, "Không có, cảm thấy trở về đột ngột thế này, có vẻ không chân thực. Bắt đầu từ ngày mai, công việc của em sẽ chính thức đi vào hoạt động, nên cũng hơi thấy hồi hộp."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)