“Nguyệt Nhi, vừa rồi cháu định nói gì?”
Sau khi tiễn người nhà họ Phó đi, ông cụ Lãnh nhìn Lãnh Táp hỏi.
Lãnh Táp bình tĩnh ngẩng đầu đối diện với ông, khẽ hỏi: “Ông nội, hủy hôn được không?”
“Rầm!”
Cây gậy trong tay ông cụ Lãnh nặng nề chống xuống nền nhà.
Ông Cả và ông Hai nhà họ Lãnh đều không nhịn được mà run lên, chỉ có Lãnh Táp vẫn bình tĩnh đến lạ thường.
Ông cụ Lãnh nhìn cô.
“Cháu có biết mình đang nói gì không?”
Lãnh Táp gật đầu.
“Cháu biết. Bây giờ hủy hôn tuy không dễ nghe, nhưng chuyện này không phải lỗi của nhà họ Lãnh chúng ta. Thời nay cũng không còn hà khắc như trước nữa, ít nhất...”
Ít nhất sẽ không có chuyện người ta vì bị hủy hôn mà bị ép đến mức phải chết, trừ khi bản thân người đó nghĩ quẩn, không muốn sống nữa.
Ngay cả phần lớn các gia đình cũng sẽ không làm như vậy.
Thời đại này, nếu ép chết một cô con gái vì bị từ hôn, chẳng những không khiến người ta cảm thấy gia quy nghiêm khắc, mà chỉ khiến người đời cho rằng gia đình đó vô tình, giả nhân giả nghĩa, chỉ biết giữ danh tiếng.
Ông cụ Lãnh cười lạnh.
“Cháu tưởng không phải lỗi của cháu là được sao? “Không hà khắc như trước” đó là nói những gia đình bình thường! Cháu đi hỏi xem, có nhà quyền quý nào bằng lòng cưới một cô gái từng bị hủy hôn?”
“Còn mấy chị em của cháu nữa. Chị Cả, chị Hai của cháu mới gả đi được mấy năm, cháu hỏi xem cuộc sống ở nhà chồng của chúng nó có tốt không? Rồi mấy đứa em gái và cháu gái của cháu nữa!”
“Đừng tưởng ông cho cháu đọc sách nhiều năm thì cháu đã giỏi giang lắm rồi.”
“Vậy ý ông nội là gì?”
Đại sảnh im lặng một lúc.
Ông cụ Lãnh mới trầm giọng nói:
“Chuyện mà Đốc quân Phó vừa nói…”
“Cha!”
Bà Hai nhà họ Lãnh không nhịn được đứng bật dậy.
“Không được! Cậu Cả Phó…”
Bà Hai vốn luôn có phần sợ người cha chồng này, nhưng vì con gái, bà không thể không đứng ra.
Ông cụ Lãnh liếc bà: “Đàn bà con gái, nói nhiều làm gì?”
Lòng bà Hai chua xót.
Con gái của mình, chẳng lẽ ngay cả một câu bà cũng không có tư cách nói sao? Người ta đều nói bây giờ là thời đại mới, nhưng ở nhà họ Lãnh thì có gì khác đâu? Vẫn là ông cụ Lãnh một tay quyết định mọi chuyện.
Nếu không phải Nguyệt Nhi đã sớm đính hôn với cậu Tư Phó, e rằng ông cụ cũng chẳng chịu cho cô ra ngoài đi học. Ngay cả chuyện đi học cũng là do Nguyệt Nhi phải cố gắng rất nhiều mới giành được sự đồng ý của ông cụ.
Mà ngôi trường cô chọn cũng là trường mà ông cụ Lãnh cho rằng con gái nên học, chứ không phải ngôi trường mà Nguyệt Nhi thực sự yêu thích.
Lãnh Minh Nguyệt nhẹ nhàng nắm lấy tay bà Hai, khẽ vỗ vỗ, ra hiệu cho bà không cần lo lắng.
Ông Hai nhìn cha mình, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Cha, chuyện này không ổn. Nhà họ Phó làm việc không đúng mực, chẳng lẽ chúng ta cũng phải...”
“Làm gì có chuyện đã đính hôn với em trai rồi lại gả cho anh trai? Chuyện này truyền ra ngoài thì còn mặt mũi nào nữa?”
“Chẳng lẽ bị hủy hôn thì dễ nghe hơn?”
“Ngoài nhà họ Phó và nhà họ Lãnh ra, có ai từng nhìn thấy hôn thư đâu?”
“...”
Cần gì phải tận mắt nhìn thấy?
Hôn sự giữa cậu Tư Phó và cô Ba nhà họ Lãnh đã sớm truyền khắp Ung Thành rồi.
Ý của ông cụ là... Chỉ cần nhà họ Lãnh và nhà họ Phó không thừa nhận, vậy cứ coi như chuyện này chưa từng xảy ra?
Nhưng nếu họ không thừa nhận, chẳng lẽ người dân Ung Thành sẽ quên sao?
Lãnh Táp cụp mắt.
“Cháu hiểu ý ông nội rồi.”
Sắc mặt ông cụ Lãnh hơi dịu xuống.
“Cháu hiểu là tốt. Ông nội cũng chỉ vì muốn tốt cho cháu.”
“Giống như Đốc quân Phó nói, vài năm nữa khi chuyện này qua đi… cháu muốn làm gì cũng được. Cho dù rời khỏi nhà họ Phó, nửa đời sau cháu cũng sẽ không phải sống dựa vào ai.”
Lãnh Táp khẽ cười.
“Ông nội, vốn dĩ nhà họ Lãnh có thể hoàn toàn rút khỏi chuyện này.”
“Cậu Tư Phó không biết xấu hổ là chuyện của anh ta, có liên quan gì đến nhà họ Lãnh?”
“Nhưng ông lại tự mình nhúng vào…”
“Hai mươi năm sau, người Ung Thành vẫn sẽ nhớ rằng cô Ba nhà họ Lãnh từng bị nhà họ Phó hủy hôn, vậy mà còn mặt dày đòi gả cho cậu Cả Phó đã tàn phế.”
“Chuyện này ông tự nhiên sẽ sắp xếp ổn thỏa cho cháu, sẽ không để tiếng xấu hắt lên người cháu.”
Ông cụ Lãnh nói.
Lãnh Táp lắc đầu.
“Đúng như ông nội nói, người đời ngu muội. Ai sẽ quan tâm chúng ta có nỗi khổ gì?”
“Họ chỉ xem chuyện này như một giai thoại thú vị, một câu chuyện cười rồi truyền miệng ở Ung Thành suốt mấy chục năm.”
Ông cụ Lãnh nhìn chằm chằm Lãnh Táp.
“Cháu muốn thế nào?”
“Nếu muốn hủy hôn, ông khuyên cháu sớm từ bỏ ý định đó đi. Nhà họ Lãnh tuyệt đối không thể có cô gái bị hủy hôn.”
“Nếu không, cả nhà bốn người các cháu cùng cút khỏi nhà họ Lãnh!”
“Cha!?”
Sắc mặt ông Hai trắng bệch, nhìn cha mình.
Ông không ngờ cha lại có thể nói ra những lời như vậy.
Lãnh Táp gật đầu.
“Nhà họ Lãnh không phải không thể có cô gái bị hủy hôn.”
“Mà là không thể từ bỏ mối quan hệ thông gia với nhà họ Phó.”
Đôi mắt đục ngầu của ông cụ Lãnh đột nhiên trở nên lạnh lẽo, giống hệt vẻ mặt của ông lúc này.
“Nhà họ Lãnh nuôi cháu bao nhiêu năm nay, không yêu cầu cháu phải làm gì cho gia tộc. Nhưng ít nhất... cháu không được kéo chân nhà họ Lãnh.”
“Thằng Hai, con hiểu chứ?”
Ông Hai nhà họ Lãnh toát đầy mồ hôi, sắc mặt trắng bệch, cầu khẩn:
“Cha, chuyện này không được... chẳng phải sẽ hủy hoại cả đời Nguyệt Nhi sao?”
Ông cụ Lãnh lạnh giọng:
“Hủy hoại cả đời gì chứ?”
“Vài năm nữa đưa nó đến kinh thành hoặc ra nước ngoài, chẳng phải vẫn có thể kết hôn sinh con sao?”
“Cậu Cả Phó nhà họ Phó hiện giờ đã thành ra như vậy, cũng chẳng thể làm gì nó. Con có gì mà phải lo?”
“Nếu thế này đã gọi là hủy hoại cả đời, vậy những cô gái năm xưa vì gia tộc mà bị đưa vào cung, cả đời không được sủng ái, chết già trong thâm cung thì tính là gì?”
Ông Hai nhà họ Lãnh ngơ ngác nhìn cha mình.
Ông không có bản lĩnh gì lớn, nửa đời đều sống an phận.
Làm chồng, làm con hay làm cha, ông đều cố gắng làm tròn bổn phận.
Cha ông luôn nói nhà họ Lãnh có gia thế thế nào, người đọc sách phải có khí tiết ra sao.
Nhưng những lời cha đang nói lúc này lại là gì?
Lãnh Táp có chút thương cảm nhìn người cha ruột trước mặt, rõ ràng đã bị những lời của ông cụ làm cho quan niệm sống sụp đổ hoàn toàn.
Cô khẽ thở dài.
“Nếu ông nội đã quyết định rồi, hình như cháu cũng chỉ có thể nghe theo.”
“Nguyệt Nhi!?”
Ông Hai và bà Hai kinh ngạc kêu lên.
Sắc mặt ông cụ Lãnh và ông Cả bên cạnh lập tức dịu đi.
Ông Cả cười nói:
“Vẫn là Nguyệt Nhi hiểu chuyện. Năm đó cha cho con vào đại học học đúng là không uổng công.”
Ông Hai sốt ruột nhìn Lãnh Táp.
“Nguyệt Nhi, con đừng nói linh tinh. Chuyện này chúng ta…”
“Im miệng!”
Ông cụ Lãnh lạnh giọng cắt ngang lời con trai.
“Con muốn không nhận cha, không nhận anh em cháu chắt, rồi dẫn cả nhà các con cút khỏi nhà họ Lãnh sao?”
Ông Hai lập tức nghẹn lời.
Nếu ông thật sự làm vậy, cả nhà họ hoàn toàn không thể tiếp tục sống ở Ung Thành.
Thời thế hiện giờ cũng chẳng yên ổn. Nếu dẫn cả gia đình rời bỏ quê hương, chưa nói đến những chuyện khác, riêng đứa con trai mới mười hai tuổi và người vợ sức khỏe yếu của ông phải làm sao?
“Cha…”
Ông Hai cầu khẩn nhìn cha mình.
“Cha, không cần lo đâu. Chuyện này trong lòng con đã có tính toán.”
Nói xong, Lãnh Táp nhìn ông cụ Lãnh, mỉm cười.
“Ông nội, nếu cháu đã đồng ý rồi, vậy...”
“Chúng ta nói về điều kiện tiếp theo đi.”
Đại sảnh lập tức im phăng phắc.
“Cháu muốn... bàn điều kiện với ông?”
Ông cụ Lãnh đánh giá Lãnh Minh Nguyệt.
Trong số những cô gái nhà họ Lãnh, cháu gái này bất kể dung mạo hay đầu óc đều thuộc hàng nổi bật.
Nhưng ông cụ Lãnh vẫn luôn không thích cô cho lắm.
Hồi nhỏ ông không nhớ rõ lắm, nhưng sau khi trưởng thành, Lãnh Minh Nguyệt dù luôn giữ vẻ cung kính bên ngoài, vẫn luôn khiến ông cảm thấy một khoảng cách lạnh nhạt, hoặc nói đúng hơn là sự hờ hững khó nhận ra.
Điều này khiến ông cụ Lãnh vốn đã quen với việc đứng trên cao, độc đoán quyết định mọi chuyện cảm thấy vô cùng khó chịu.
Nếu không phải năm xưa bà cụ Phó khi còn sống coi trọng ngày sinh của cô gái này, quyết định đính hôn cô với cậu Tư Phó, ông cụ Lãnh tuyệt đối sẽ không cho phép cô đến trường học.
Có lẽ ông đã sớm gả cô đi rồi.
Vậy mà bây giờ...
Cô gái này lại nói muốn bàn điều kiện với ông?!
“Chẳng lẽ chúng ta không nên bàn điều kiện sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
