“Nguyệt Nhi, lại đây.”
Ông cụ Lãnh hơi nheo đôi mắt đã có phần đục, vẫy tay gọi Lãnh Táp.
Lãnh Táp bước tới: “Ông nội.”
Ông cụ cẩn thận quan sát cô một lượt. Thấy cháu gái vẫn bình tĩnh, ung dung, ông khẽ gật đầu.
Trái lại, ông Hai nhà họ Lãnh và bà Hai ngồi bên cạnh, một người sa sầm mặt, đầy vẻ tức giận nhìn cậu Tư Phó, người còn lại đỏ hoe mắt, lo lắng nhìn con gái.
“Các con ngồi xuống nói chuyện đi.”
Ông cụ Lãnh nói với con trai và con dâu, sau đó nhìn Lãnh Táp.
“Nguyệt Nhi, chuyện con đều nghe rồi chứ?”
Nghe vậy, Đốc quân Phó và bà Phó nhìn nhau, trong mắt càng thêm vài phần lo lắng.
Nếu ép chết Đế sư của tiên hoàng thì... sau này nhà họ Phó đừng hòng tìm được người học văn nào chịu làm việc cho mình nữa.
Đốc quân Phó khẽ ho một tiếng.
“Chuyện này là nhà chúng tôi có lỗi với Minh Nguyệt. Ông cụ Lãnh muốn giải quyết thế nào, cứ nói đi.”
Sắc mặt ông cụ Lãnh hơi dịu xuống. Ông nhìn cháu gái rồi nói:
“Lão già này cũng không phải người không nói lý. Tôi không quan tâm cậu Tư Phó không vừa mắt con bé Ba hay là đã cùng người khác có tình cảm...”
“Ông cụ Lãnh nói đùa rồi.”
Bà Phó có chút khó xử.
“Chuyện này thật sự chỉ là ngoài ý muốn, nào có chuyện hai bên tình cảm gì.”
Ông cụ Lãnh cười một tiếng đầy ẩn ý, tiếp tục:
“Nhà họ Lãnh chúng tôi không thể có con gái bị từ hôn. Chuyện khác không nói, cho dù lão già này có thể bỏ mặc một mình con bé Ba, nhà họ Lãnh vẫn còn bốn cô con gái chưa xuất giá.”
Thấy bà Phó định nói gì đó, ông cụ Lãnh khoát tay.
“Bà Phó cũng không cần nói với tôi rằng bây giờ là thời đại mới. Thời đại nào thì nhà chồng cũng sẽ không muốn cưới một cô gái từng bị từ hôn. Chuyện khác không nói... hai người tự hỏi lòng mình xem, nếu trong nhà có con trai, hai người có bằng lòng để cậu ấy cưới một cô gái từng bị từ hôn không?”
“Người đời ngu muội, họ sẽ chẳng quan tâm cô gái này bị từ hôn vì lý do gì.”
Đốc quân Phó thở dài.
“Vậy ý ông cụ Lãnh là?”
Ông cụ Lãnh nói:
“Nếu cậu Tư thật sự không nỡ bỏ đứa trẻ kia, vậy cứ theo quy củ, đưa cô gái đó vào cửa làm vợ bé là được.”
“Không được!”
Cậu Tư Phó đang đứng giữa đại sảnh dứt khoát từ chối.
Ông cụ Lãnh nhìn hắn, giống như đang nhìn một đứa trẻ không hiểu chuyện.
“Không được? Ý của cậu Tư Phó là…”
Cậu Tư Phó cũng biết mình vừa quá nóng nảy, nghiến răng nói:
“Bây giờ là thời đại nào rồi? Cái gì mà lớn với nhỏ? Đó đều là những hủ tục từ trước! Tôi không thể để con tôi... lớn lên rồi bị người khác chê cười.”
Hắn nhìn về phía Lãnh Táp.
“Chuyện đã đến nước này… Lãnh Minh Nguyệt, cô cũng không muốn phải chung chồng với người khác chứ?”
Lãnh Táp ngẩng đầu nhìn chàng trai trước mặt đang có phần nóng nảy, không nói gì.
Cậu Tư Phó lại tiếp tục:
“Hôn sự này là do bà nội tôi định, từ trước đến giờ tôi chưa từng nói rằng mình muốn cưới cô. Ông cụ Lãnh, cho dù Lãnh Minh Nguyệt có bước vào cửa, cô ấy cũng sẽ không có con.”
Ý tứ trong lời nói đã quá rõ ràng. Nếu Lãnh Táp nhất quyết bước vào nhà họ Phó, sau này cô cũng chỉ có thể sống cảnh cô độc khi chồng còn sống.
“Cha, hay là...”
Bà Hai nhà họ Lãnh đỏ hoe mắt, định lên tiếng.
Bà làm sao có thể nhẫn tâm để con gái mình còn chưa bước vào cửa đã định trước phải chịu khổ?
Nhưng lời ông cụ nói cũng không sai. Người đời ngu muội, ai sẽ muốn cưới một cô gái từng bị từ hôn? Bất kể đúng sai thế nào, trong mắt người đời, một cô gái bị từ hôn chính là cô gái có vấn đề.
“Im miệng!”
Ông cụ Lãnh lạnh lùng quát.
“Nhà họ Lãnh không có cô gái bị từ hôn. Sao con không nghĩ cho mấy đứa cháu gái của mình?”
Ông Cả nhà họ Lãnh ngồi bên cạnh cũng nhăn nhó.
“Em Hai, cha nói không sai đâu. Con bé Tư thêm vài năm nữa cũng đến tuổi kết hôn rồi, con bé Năm hai năm nữa cũng nên định hôn. Còn hai cô cháu gái của em, vài năm nữa cũng phải tìm nhà chồng.”
Cậu Tư Phó hiển nhiên không ngờ người nhà họ Lãnh lại cố chấp đến vậy, lập tức tức giận đến mức không lựa lời: “Cái gì mà vì mấy cô gái? Rõ ràng là không nỡ bỏ mối hôn sự với nhà họ Phó! Vì muốn trèo lên nhà họ Phó, đến mặt mũi cũng không cần nữa!”
“Cậu!”
Ông cụ Lãnh tức đến mức mặt mày tái xanh, run rẩy chỉ vào cậu Tư Phó, liên tục ho khan.
“Thằng Tư, im miệng!”
Đốc quân Phó tức giận quát.
Cậu Tư Phó dù không cam lòng nhưng cũng đành ngậm miệng. Hắn lạnh lùng liếc Lãnh Minh Nguyệt đang yên lặng ngồi một bên, trong mắt tràn đầy vẻ chán ghét và khinh thường.
Rõ ràng hắn cho rằng cô cũng chỉ vì ham mê vinh hoa phú quý của nhà họ Phó nên mới nhất quyết không chịu từ hôn.
“Cha, con tuyệt đối sẽ không cưới Lãnh Minh Nguyệt! Hay là cha giết con luôn đi?”
Cậu Tư Phó cười lạnh, nhìn Đốc quân Phó bằng ánh mắt đầy vẻ ngạo nghễ.
“Mày tưởng ông đây không dám giết mày?”
Đốc quân Phó đập bàn quát. Nếu không phải con trai cả đã xảy ra chuyện, ông thật sự có thể đánh chết cái thằng hỗn láo này.
“Đốc quân!” Mắt bà Phó đỏ lên: “Phượng Thành đã xảy ra chuyện rồi, nếu Ngọc Thành lại có chuyện gì nữa thì tôi cũng không sống nổi!”
Đốc quân Phó tức đến mức thở hồng hộc.
Ông vốn là người thô lỗ, từ trước đến giờ đã không kiên nhẫn xử lý mấy chuyện rối ren này. Thế mà lần này lại chính con trai mình gây ra chuyện, muốn mặc kệ cũng không được.
Cái thằng hỗn láo này đúng là chuyên đào hố cho cha nó!
Hai bên giằng co, không ai chịu nhường ai. Đại sảnh rơi vào một khoảng im lặng.
Lãnh Táp hơi nâng mắt, không để lộ dấu vết quan sát Phó Ngọc Thành đang đứng giữa đại sảnh, bộ dạng như thể muốn đối đầu với cả thế giới. Đây rõ ràng là một cậu ấm được nuông chiều từ bé, vẫn chưa được xã hội cho ăn đòn mà.
Có điều, hiện giờ con ngựa tốt nghìn dặm, kỳ lân của nhà họ Phó - Phó Phượng Thành, người từng được xem là người có khả năng nhất đưa nhà họ Phó đi đến thời kỳ huy hoàng - đã trở thành người tàn tật. Vậy nên tên này chẳng phải lập tức trở nên quý giá hơn sao?
Không biết qua bao lâu, Đốc quân Phó đột nhiên như nghĩ ra điều gì. Ông nhìn Lãnh Táp ngồi đối diện, do dự một lúc rồi nói:
“Ông cụ Lãnh, cái thằng hỗn láo này đã thành ra thế này, cho dù Minh Nguyệt gả tới đây cũng sẽ chịu ấm ức. Tôi có một đề nghị, không biết ông thấy thế nào?”
“Đốc quân cứ nói.”
Đốc quân Phó trầm giọng: “Để Minh Nguyệt gả cho Phượng Thành.”
“Cái gì?!”
“Không được!”
Ông Hai và bà Hai nhà họ Lãnh đồng thanh phản đối.
Phó Phượng Thành đã thành người tàn tật rồi.
Nửa năm trước, Phó Phượng Thành phụng mệnh áp giải một lô vật tư quan trọng từ phương Bắc về Ung Thành. Trên đường đi, anh gặp phải bọn cướp.
Không chỉ đôi chân của Phó Phượng Thành bị phế, quan trọng hơn là…
Còn có lời đồn rằng anh không chỉ bị thương ở chân, mà ngay cả chỗ hiểm cũng bị tổn thương, cả đời này sẽ không thể có con.
Sắc mặt ông cụ Lãnh cũng trầm xuống.
“Đốc quân nói đùa rồi.”
Đốc quân Phó lắc đầu. “Ông cụ cứ yên tâm, nhà họ Phó tuyệt đối sẽ không để Minh Nguyệt chịu thiệt.”
“Đợi chuyện này qua đi, nếu một hai năm nữa Minh Nguyệt vẫn muốn sống cùng Phượng Thành thì đương nhiên là tốt. Nếu không muốn, nhà họ Phó tôi tuyệt đối không làm khó con bé.”
“Tôi có thể đưa Minh Nguyệt đến kinh thành, thậm chí ra nước ngoài. Nửa đời còn lại của Minh Nguyệt, nhà họ Phó tuyệt đối sẽ lo liệu chu toàn.”
“Cứ xem như... nhà họ Phó có thêm một cô con gái!”
Ông cụ Lãnh hơi nheo mắt.
“Nếu đã vậy, cậu Tư... ”
Ông còn chưa nói hết, cậu Tư Phó đã lập tức lên tiếng:
“Không thể nào! Tôi sẽ không cưới cô ta!”
Lúc này mọi người còn có thể không hiểu sao? Vị cậu Tư Phó này nào phải chỉ vô tình cùng cô Trịnh xảy ra chuyện gì đó. Rõ ràng hai người đã sớm lén lút qua lại với nhau từ lâu.
Trong lòng dù khinh thường, nhưng ngoại trừ bà Hai, những người khác đều không thể hiện ra mặt.
“Minh Nguyệt, cháu thấy thế nào?”
Đốc quân Phó nhìn Lãnh Táp.
Lãnh Táp ngước mắt, đang định nói thì ông cụ Lãnh đột nhiên giơ tay ngăn lại.
“Đốc quân, chuyện này nhà họ Lãnh chúng tôi cần thời gian suy nghĩ.”
“Bao lâu?”
Cậu Tư Phó không nhịn được hỏi.
Ông cụ Lãnh thản nhiên nói:
“Cậu Tư cứ yên tâm. Dù thế nào cũng sẽ không đợi đến khi cậu chủ nhỏ hay cô chủ nhỏ nhà họ Phó chào đời.”
Mặt cậu Tư Phó lập tức đỏ bừng.
Rõ ràng ông cụ Lãnh đã nói trúng tâm tư của hắn.
Quả thực hắn lo nhà họ Lãnh cố tình kéo dài thời gian. Nếu đợi đến khi đứa trẻ ra đời, hoặc đến lúc Trịnh Anh mang thai lớn rồi mới bước vào cửa, thì dù là nhà họ Phó, nhà họ Trịnh hay đứa trẻ chưa chào đời, cũng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì.
Hiện tại tuy đã là thời đại mới, nhưng rất nhiều quy củ của nhà họ Phó vẫn tuân theo lệ cũ. Nếu không, con thứ của nhà họ Phó cũng chẳng phải mãi không thể ngóc đầu lên được.
Đốc quân Phó thở dài, đứng dậy.
“Vậy chúng tôi về trước.”
“Không tiễn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)