Kéo dài tính mạng? Có chuyện như vậy sao?
Cả sự việc đều toát lên sự hoang đường, lời nói của bà cụ này nghe lại càng huyền ảo, nhưng lúc này ngoài việc tin bà cụ ra, dường như cô không còn lựa chọn nào khác.
"Cách gì ạ?"
"Tiến vào những "chuyện xưa" đặc biệt, viết lại vận mệnh của những người vốn không đáng chết giống như con."
Khương Chi nghe xong cảm thấy càng mơ hồ, trong tình huống cấp bách thế này, cô lại càng thêm sốt ruột: "Con phải viết lại như thế nào ạ?"
Bà cụ nói: "Việc con cần làm là giúp họ sống sót trong tai nạn bất ngờ đó, chỉ cần vượt qua cửa ải kia, con sẽ nhận được một phần tuổi thọ trong câu chuyện."
Khương Chi kinh ngạc mở to mắt, có thể làm như vậy sao?
Chẳng lẽ trên đời này thật sự tồn tại phép thuật?
Sao cứ như đóng phim vậy.
Giọng nói của bà cụ cắt ngang dòng suy nghĩ của Khương Chi.
"Nhưng mà, trong câu chuyện đâu đâu cũng đầy rẫy hiểm ác, không biết con có bằng lòng không?"
"Con bằng lòng!"
Khương Chi không chút do dự, đương nhiên cô bằng lòng, khó khăn đến mấy cũng còn hơn là mất mạng.
"Sắp 12 giờ rồi, bà chỉ có thể nói đến đây thôi, hãy nhớ, con chỉ có năm cơ hội."
Giọng nói của bà cụ ngày càng xa xôi, tựa như một làn gió nhẹ dần dần rút khỏi thế giới này và bay đi xa.
Khương Chi chợt nhớ ra còn một việc quan trọng nhất cô chưa hỏi, vội vàng hét lên: "Đợi đã, vậy làm sao con có thể tìm thấy những câu chuyện đó, và cả những người đó nữa ạ?"
"Họ sẽ chủ động tìm đến con..."
...
Khương Chi không yên lòng nằm trên sofa nghịch điện thoại.
Đã hơn nửa tháng trôi qua kể từ khi cô xuất viện, nhưng cô vẫn chưa đợi được những chuyện xưa mà bà cụ nói đến.
Đôi khi Khương Chi cũng nghi ngờ, liệu đó có phải chỉ là một giấc mơ không, có phải do lúc hôn mê ý chí sinh tồn của cô quá mạnh mẽ nên đại não mới sinh ra ảo giác.
Thế nhưng, giấc mơ không thể chân thực đến vậy.
Quan trọng nhất là, ngay khi cuộc đối thoại giữa Khương Chi và bà cụ kết thúc, cô lập tức tỉnh lại, thời gian vừa đúng 12 giờ đêm.
Khương Chi đã xin nghỉ việc, một là vì bác sĩ khuyên cô nên nghỉ ngơi một thời gian rồi hãy đi làm lại, hai là vì cô đang chờ đợi năm câu chuyện kia.
Đêm đó, bên ngoài gió thổi mạnh, Khương Chi xem TV xong thì về phòng chuẩn bị đi ngủ, lại bất ngờ phát hiện màn hình máy tính trên bàn của cô đang sáng lên.
Mọi người hãy kể những câu chuyện kinh dị có thật đi.
Khương Chi vốn định tắt máy, lòng chợt "tinh" một tiếng, cô ngồi xuống ghế, ma xui quỷ khiến thế nào lại nhấp vào trang web.
Không hiểu sao, lúc này cô có một linh cảm mãnh liệt.
Nhấp vào xong, cô phát hiện bên trong là một đoạn văn, trông giống như chia sẻ trải nghiệm cá nhân của ai đó.
Cô không vội đọc đoạn văn mà quan sát toàn bộ trang web trước.
Khương Chi phát hiện ở góc dưới bên trái của trang có số trang.
Trang: 1/5.
"Đến rồi."
Tim Khương Chi đập nhanh hơn, tay cô siết chặt con chuột, lòng bàn tay rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Quả nhiên, linh cảm của cô không sai, như lời bà cụ đã nói, "chuyện xưa" đã chủ động tìm đến cô.
Khương Chi vừa căng thẳng lại vừa thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng tảng đá đè nặng trong lòng cũng được gỡ xuống.
Sở dĩ cô chắc chắn như vậy, ngoài con số "5" vô cùng nhạy cảm kia, còn vì cô dám chắc cả ngày hôm nay mình đã không hề động đến cái máy tính này.
Ở góc dưới bên phải tương ứng với số trang là dòng chữ "Trang tiếp theo".
Khương Chi không dám tùy tiện nhấp chuột.
Bên dưới là câu chuyện do một người tên Hiểu Mai kể.
Hiểu Mai, 19 tháng 8.
20 năm trước, lúc đó tôi còn đang học đại học, nghỉ hè tôi không về nhà mà ở lại thành phố làm thêm kiếm chút tiền sinh hoạt.
Tôi nhớ hôm đó đang làm việc trong quán, ông chủ bỗng gọi tôi ra nghe điện thoại, nói là mẹ tôi tìm.
Vừa nghe máy tôi đã phát hiện giọng mẹ có gì đó không ổn, vội vàng hỏi bà đã xảy ra chuyện gì. Mẹ tôi nói anh họ tôi qua đời rồi, bảo tôi mau về nhà.
Tôi hỏi mẹ là anh họ nào, vì tôi có hai người anh họ, nhưng mẹ tôi dường như không nghe thấy câu hỏi của tôi. Tôi nghe thấy bên đó rất ồn ào, bà chỉ dặn tôi mau về rồi vội vàng cúp máy.
Sau khi trình bày sự việc với ông chủ, ngay hôm đó tôi đã lên tàu hỏa. Nhà tôi ở trong núi, một nơi vô cùng hẻo lánh, là một thôn biệt lập. Vì vậy, sau khi xuống tàu hỏa tôi còn phải đi xe buýt, xuống xe buýt lại phải đi xe gắn máy, xong xuôi còn phải đi bộ một đoạn đường rất dài mới về đến nơi.
Lúc tôi về đến thôn đã là buổi chiều, từ xa đã nghe thấy tiếng chiêng trống inh ỏi. Khi đó vì tay vẫn còn cầm hành lý nên tôi định về nhà cất đồ trước rồi mới qua nhà anh họ.
À phải rồi, bố tôi có tất cả ba anh em. Bác cả và bác hai tôi ở chung một nhà, ban đầu gia đình tôi cũng ở đó. Vì bố tôi là thợ mộc, có chút tay nghề, sau này kiếm được tiền nên tự xây nhà dọn ra ngoài ở, ngay cạnh đó khoảng 100 mét, cũng xem như là gần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)