Hôm đó, sau khi tăng ca đến tận khuya, Khương Chi chẳng thể nào ngờ được rằng, một chuyện vô cùng kinh khủng sắp sửa ập đến với mình.
Rời khỏi công ty, Khương Chi một mình bước đi trên con đường nhỏ. Giữa không gian u tối, tiếng mèo hoang tru lên từng hồi từ một góc nào đó, len lỏi vào tai cô. Tiếng kêu "meo meo" tựa như tiếng trẻ sơ sinh khóc, vừa chói tai vừa thê lương, nghe mà khiến da đầu cô tê dại, rợn cả người.
Cô siết chặt áo khoác, nhìn về phía ngọn đèn đường vẫn đang tắt ngúm.
Đèn đường ở khu này đã hỏng mấy hôm rồi mà vẫn chưa được sửa.
Sột soạt...
Đột nhiên, bụi cây bên tay phải vang lên tiếng "sột soạt" rồi rung lên dữ dội, như thể có thứ gì đó đang ẩn nấp bên trong, chực chờ lao ra.
Khương Chi giật mình, trong đầu nhanh chóng lóe lên những tin tức về các vụ án phụ nữ độc thân bị hại vào đêm khuya.
Không thể nào...
Công ty của cô ở khu vực ven thành phố, địa thế hẻo lánh, bây giờ lại là nửa đêm, thật khó để không suy nghĩ theo chiều hướng xấu.
Càng nghĩ càng kinh hãi, Khương Chi siết chặt cái túi trong tay, không dám nán lại thêm nữa, ba chân bốn cẳng chạy bán sống bán chết.
Một lát sau, hai con mèo mướp xù lông đang quấn lấy nhau vật lộn, lăn từ trong bụi cây ra...
Chạy một mạch ra đến đường lớn, Khương Chi đã kiệt sức. Cô vịn vào tường thở hổn hển mấy hơi, vừa ngẩng đầu lên đã thấy dưới ánh đèn đường phía trước, một bà cụ và một người đàn ông trẻ tuổi đang giằng co nhau, họ dường như đang tranh giành thứ gì đó.
Khương Chi thầm nghĩ, muộn thế này rồi mà vẫn có người già đi lang thang bên ngoài sao?
Tiếp đó, cô nhìn thấy người đàn ông rút một con dao trong áo ra.
Khương Chi kinh hãi, là cướp!
Có lẽ do vừa rồi chạy quá sức nên não hơi thiếu oxy, cũng có lẽ do bản năng thấy chuyện bất bình chẳng tha, cô không kịp suy nghĩ nhiều, người đã lao tới đó.
Ngay khoảnh khắc ngã xuống, Khương Chi nhìn thấy một con dao cắm trên ngực mình, chất lỏng màu đỏ từ cơ thể liên tục tuôn ra...
Trong phòng bệnh của bệnh viện, Khương Chi tỉnh lại. Cô dụi mắt nhìn những chiếc giường bệnh trống không xung quanh.
Sao mình lại ngủ ở đây?
Cô mơ màng xỏ dép lê xuống giường, đẩy cửa phòng bệnh bước ra ngoài.
Lạ thật, mọi người đi đâu hết rồi?
Hành lang trống rỗng, không một bóng người, mọi người dường như đã bốc hơi khỏi thế gian.
Cả bệnh viện chìm trong sự im lặng chết chóc.
Đầu óc Khương Chi trống rỗng, mê man, không tài nào nhớ ra tại sao mình lại ở đây, cứ thế lang thang không mục đích trong bệnh viện một lúc.
"Này, có ai ở đây không?"
Đáp lại cô chỉ có tiếng vọng của chính mình.
Không biết đã qua bao lâu.
"Haiz..."
Cô nghe thấy một tiếng thở dài.
Khương Chi dừng bước, nhìn quanh bốn phía, xung quanh hoàn toàn không có ai.
"Ai vậy?"
Cô đẩy cửa vài phòng bệnh bên cạnh, vẫn không thấy một ai.
"Rốt cuộc là ai?" Khương Chi hỏi lại một lần nữa.
"Là bà." Giọng nói có chút già nua, khô khốc và khàn đặc, là của một người phụ nữ lớn tuổi.
"Bà là ai?"
Khương Chi kinh ngạc phát hiện, giọng nói của người này cứ quẩn quanh bên tai mình, như thể có người đang ghé sát vào tai cô nói chuyện, nhưng kỳ lạ là cô lại không nhìn thấy đối phương.
"Bà là người mà con đã cứu tối hôm qua."
Tối hôm qua?
Khương Chi khẽ nhíu mày, vẻ mặt mờ mịt.
Trong đầu cô lóe lên vài hình ảnh rời rạc, nhưng không thể nào ghép lại thành một sự việc hoàn chỉnh.
"Con không còn nhiều thời gian nữa, bà nói ngắn gọn thôi. Trong mệnh của bà có một đại kiếp nạn, chính là vào ngày hôm qua, vốn dĩ rất khó thoát khỏi... Không ngờ con đột nhiên xuất hiện, giúp bà gánh thay."
Giọng nói ngừng lại một chút: "Bà đã xem giúp con rồi, vốn dĩ con còn 70 năm dương thọ, nhưng trời xui đất khiến mà gánh kiếp nạn này thay bà, cho nên... Con không sống nổi qua đêm nay."
"Cái gì?"
Cô không sống nổi qua đêm nay?
Khương Chi không thể tin nổi: "Bà không đùa đấy chứ?"
Chẳng lẽ có ai đang bày trò, cố tình trêu chọc cô?
"Con hãy nhìn xung quanh mình xem, có phải cảm thấy rất kỳ lạ hay không, tại sao không có một ai? Thật ra, xung quanh con toàn là người, nhưng con không nhìn thấy họ, và họ cũng không nhìn thấy con."
Đồng tử Khương Chi đột nhiên co lại, cô như một người đang mộng du bỗng bị người ta đánh thức.
Vừa rồi ý thức của cô vẫn luôn ở trong trạng thái lơ lửng, mơ màng không phân biệt được mộng và thực.
Lúc này, cô đã nhớ lại tất cả.
"Sao lại thế này?"
Bàn tay của cô thế mà lại biến thành dạng bán trong suốt. Cô vội vàng kiểm tra những bộ phận khác trên cơ thể, kết quả cũng tương tự, thậm chí cô có thể nhìn xuyên qua cơ thể mình để thấy được hoa văn trên sàn nhà.
Lúc này, bà cụ lại lên tiếng.
"Đừng lo, mệnh của con chưa tận, vẫn còn một tia hy vọng sống." Bà cụ nói: "Có một cách có thể giúp con kéo dài tính mạng."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)