Vượt qua cơn hoạn nạn, hai người thoát khỏi xe rồi ngồi phệt dưới đất tận mười mấy phút mới hoàn hồn lại được.
Sương mù dày đặc bao trùm cả ngọn núi khi nãy, trong vòng mười phút ngắn ngủi, cũng tan biến sạch sẽ như chưa từng xuất hiện.
Nhìn con đường núi sáng rõ trở lại, trợ lý nhỏ giọng run rẩy hỏi:
“Anh Hạo… chẳng lẽ… chúng ta vừa gặp ma thật à?”
Sắc mặt Quan Hạo tái mét:
“Không biết… nhưng rõ ràng là có điều gì đó không đúng…”
Vừa nói, anh nhớ lại cảm giác nóng rát bất ngờ trong túi áo, liền đưa tay vào túi lấy ra một tờ giấy ghi chú đã bị cháy xém đen sì.
Đó chính là tờ giấy mà Ninh Sơ đã đưa cho anh hôm trước, ghi thông tin liên lạc.
Lúc đó anh chẳng để tâm, chỉ nhớ mơ hồ rằng tờ giấy vốn là màu xanh nhạt. Vậy mà giờ đây, nó lại cháy đen như bị thiêu rụi.
Trợ lý kinh ngạc:
“Ủa, sao anh lại mang theo tờ giấy cháy thế này?”
Quan Hạo đáp:
“Là cách Ninh Sơ để lại số điện thoại cho tôi…”
Lại là cô ta!
Trợ lý nhăn mặt:
“Cô ta nhất định là muốn bám lấy anh, vứt đi cho rồi, anh!”
“Không.” Quan Hạo nhìn tờ giấy, mặt nghiêm nghị:
“Nếu tôi đoán không sai… vừa rồi chính tờ giấy này đã cứu mạng tôi.”
Anh kể lại những lời Ninh Sơ nói hôm đó, cùng với màu sắc nguyên bản của tờ giấy, cho trợ lý nghe.
Trợ lý nghe xong trợn tròn mắt, không dám tin vào tai mình. Sau đó hoàn toàn thay đổi thái độ, gấp gáp mở tờ giấy ra.
Thấp thoáng trên mặt giấy vẫn còn có thể thấy được vài con số điện thoại.
Trợ lý cuống lên:
“Anh gọi đi, gọi cho cô ấy ngay bây giờ!”
Quan Hạo:
“Được!”
Cả hai lập tức bấm số gọi cho Ninh Sơ. Nhưng gọi mấy lần liên tiếp đều không có ai bắt máy.
Trợ lý như ngồi trên đống lửa:
“Sao thế được nhỉ? Ninh Sơ sao không nghe máy chứ? Anh Hạo, có phải anh đã nói lời gì quá đáng với cô ấy hôm trước rồi không?”
Quan Hạo nhớ lại những gì mình nói hôm đó, trong lòng hơi hối hận, nhưng ngoài miệng vẫn cứng rắn:
“Lúc đó tôi còn định nói chuyện tử tế với cô ấy, là cậu cứ nhất quyết kéo tôi đi đấy chứ!”
Trợ lý vò đầu bứt tóc:
“Aaaaa! Tôi hối hận quá! Bây giờ phải làm sao đây?”
Hai người gọi thêm mấy cuộc nữa, vẫn không ai nghe máy, đành bất đắc dĩ gọi cảnh sát đến giải quyết. Dù sao cũng vừa xảy ra một vụ tai nạn xe nghiêm trọng, tài xế đến giờ vẫn còn mắc kẹt trên ghế lái.
Lúc này, Ninh Sơ, đang ở tận vùng núi, hoàn toàn không hề biết gì về vụ việc kinh hoàng của Quan Hạo.
Cô đang bận rộn tham gia quay chương trình “Nông Gia Tiểu Viện”.
Hôm qua cô nhận được cuộc gọi từ Lưu Chí Cương, nói rằng đã thành công chốt lịch quay cho cô. Nhưng vì danh tiếng của cô hiện tại quá tệ, tổ chương trình chỉ đồng ý trả cát-xê 50.000 tệ.
So với mức thù lao hàng chục triệu thường thấy trong các show giải trí hiện nay, 50.000 thật sự chẳng đáng là bao.
Nhưng Ninh Sơ hiện giờ vừa nghèo, lại chẳng có chút độ nổi nào, chẳng còn lựa chọn nào khác. Cô vội vàng thu dọn hành lý trong đêm, lập tức lên đường.
Hiện tại cô đang ngồi trên xe của tổ quay, đi đến địa điểm ghi hình.
Để đảm bảo hiệu quả quay, điện thoại của cô đã được đưa cho ekip giữ từ trước.
Trên xe, Ninh Sơ nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lặng lẽ ngắm phong cảnh nên thơ, ánh nắng xuyên qua cửa kính chiếu lên gương mặt thanh tú, không tỳ vết của cô, khiến cả người cô như tỏa sáng lấp lánh.
Nhân viên máy quay nhìn hình ảnh trong ống kính mà thầm thở dài trong lòng:
“Dù Ninh Sơ có độc ác đến đâu, thì đúng là đẹp thật đấy… Nhất là cái khí chất nhàn nhạt ấy, nhìn chẳng giống người có tâm cơ gì cả…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
