“Ninh Sơ, cô bị bệnh à…”
Người đàn ông cau mày, vốn định buông thêm vài lời mắng mỏ.
Đúng lúc đó, trợ lý của anh ta vội vã chạy đến.
Thấy anh đang đứng nói chuyện với Ninh Sơ, trợ lý suýt nữa bị dọa cho hồn vía lên mây, lập tức kéo anh đi về phía thang máy, vừa kéo vừa hốt hoảng nói:
“Anh Hạo, sao anh lại gặp Ninh Sơ, còn đứng nói chuyện với cô ta nữa! Thủ đoạn của cô ta anh cũng đâu phải không biết! Nếu bị chụp ảnh lại thì ngày mai thể nào cũng lên top tìm kiếm với tiêu đề ‘Ca sĩ hot Quan Hạo hẹn hò Ninh Sơ tại khách sạn Điền Mật’ cho coi!”
Quan Hạo chẳng mấy để tâm:
“Fan của tôi sẽ không tin tôi thích loại phụ nữ như vậy đâu.”
Trợ lý gấp đến mức giậm chân:
“Fan thì không tin, nhưng cư dân mạng sẽ tin đó! Dù sao Ninh Sơ cũng là quả bom nổ chậm, ai dính vào cô ta là xui xẻo cả lũ, lần sau thấy cô ta là phải tránh xa!”
Nói rồi, kéo Quan Hạo vào thang máy.
Quan Hạo bị kéo đi, quên luôn chuyện ném tờ giấy có số điện thoại mà Ninh Sơ đưa, tiện tay nhét vào túi áo.
Ninh Sơ không biết bằng cách nào đã gấp tờ giấy thành hình vuông kín mít, nhỏ đến mức bỏ vào túi cũng khó phát hiện.
Dần dần, Quan Hạo cũng quên luôn chuyện đó.
Ba ngày sau, Quan Hạo mặc lại chiếc áo khoác hôm nọ, cùng trợ lý lên xe đến địa điểm quay MV cho bài hát mới.
Lần này anh phát hành một bài nhạc cổ phong, nên để tạo hiệu ứng mơ màng, đoàn phim đã chọn một ngọn núi nhỏ ở vùng ngoại ô để quay.
Xe riêng chạy bon bon trên sườn núi.
Quan Hạo và trợ lý ngồi ở ghế sau, mỗi người cầm điện thoại chơi.
Đột nhiên, Quan Hạo cảm thấy một cơn gió lạnh lùa qua cổ.
Rõ ràng xe đã đóng kín, sao lại có gió?
Anh ngẩng đầu, chỉ thấy bầu trời đang sáng rõ bỗng chốc bị một làn sương mù dày đặc bao trùm.
Tầm nhìn không tới hai mét!
Trong điều kiện như vậy mà vẫn lái xe trên đường núi, chẳng khác nào đang đi tìm chết!
Quan Hạo lập tức hét lên:
“Dừng xe! Mau dừng xe lại!”
Trợ lý ngẩng đầu, ngạc nhiên hỏi:
“Còn nửa tiếng nữa là đến điểm quay rồi mà, anh Hạo không phải muốn đến sớm sao?”
Quan Hạo sa sầm mặt, chỉ ra ngoài cửa sổ:
“Cậu tự nhìn đi!”
Trợ lý vừa liếc mắt nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài cũng lập tức hoảng hồn:
“Mới mười phút trước còn không có sương mù, sao giờ lại như thế này?!”
Quan Hạo giận dữ:
“Tôi biết chết liền à?!”
“Trời ơi, thời tiết thế này mà vẫn chạy xe thì kiểu gì cũng xảy ra chuyện. Tài xế cũng không nói gì luôn?!”
Vừa nói, trợ lý vội vã đứng dậy định chạy lên chỗ lái xe.
Nhưng chưa kịp đi được vài bước, phía sau xe đột nhiên bị thứ gì đó đâm vào. Xe chao đảo dữ dội, sau đó bất ngờ tăng tốc, lao đi như ngựa hoang mất cương với vận tốc hơn 100km/h, lao vun vút trên đường núi.
Quan Hạo và trợ lý đã hoàn toàn bị cảnh tượng này dọa sợ đến đờ đẫn.
Trợ lý ngã nhào xuống sàn xe, vừa khóc vừa run:
“Hu hu hu… chuyện quái gì đang xảy ra vậy!”
Quan Hạo và trợ lý sợ hãi đến mức nhắm tịt mắt, tưởng chừng đã đến khoảnh khắc rơi xuống vực sâu…
Nhưng đúng lúc đó,
Anh đột nhiên cảm thấy túi áo của mình nóng lên, giống như có thứ gì đó bốc nhiệt.
Ngay sau đó, lực đẩy vô hình đang thúc chiếc xe lao tới bỗng nhiên biến mất, xe cũng dừng lại ngay sát rìa vực.
Quan Hạo và trợ lý ngây ra vài giây, rồi gần như bò lê bò càng mà chạy khỏi xe.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
