Trừ lạc đà ra, cô ta cũng không còn lựa chọn nào khác!!
Cô là người đầu tiên, lúc chọn phương tiện đi lại lề mà lề mề, còn nói…
“Em nhớ là chị Vũ Quyên biết trượt tuyết, A Ức thì biết cưỡi ngựa, vậy em sẽ chọn lạc đà.”
Giống như cô không chọn hai cái đó là vì Cam Vũ Quyên và Tô Ức vậy, vô cùng trơ trẽn.
Hai người một thì trợn trắng mắt, một thì làm như không nghe thấy gì.
Còn về cừu…
Còn không thèm nhắc đến, với lại, cũng không ai muốn dắt cừu đi tìm cờ, vậy thì sẽ chắc chắn là ở lều thường rồi!
Có người dắt lạc đà, Bạch Ngọc đã bắt đầu đi tìm cờ rồi.
Cam Vũ Quyên cũng lên ván trượt tuyết, chèo về một hướng khác.
Lần này cô ta không mang theo Trần Dương đến quay chương trình, tất cả mọi người đều giống như không nhìn thấy, căn bản là không hỏi tới.
Như vậy lại khiến cô ta thở phào một hơi.
Tô Ức mỉm cười, đưa tay ra: “Chi Chi, đến đây, lên ngựa, hôm nay nhóc cùng nhóm với anh, thế nào?”
Hạ Vân Trù ngẩng phắt lên nhìn anh ta, ánh mắt sắc bén.
Giống như Chi Chi, cho dù biết anh ta có thể là “hiện tượng siêu nhiên”, anh cũng không hề sợ hãi.
Tô Ức lại không để ý đến ánh mắt lạnh lùng của anh, vẫn nhìn Chi Chi như cũ, vẻ mặt nghiêm túc.
Mạc Linh Chi không do dự lắc đầu.
Lập tức, lông mày Hạ Vân Trù thả lỏng, mắt ánh lên sự vui vẻ.
Mà nụ cười của Tô Ức tuy rằng không đổi, nhưng ý cười trong mắt lại từ từ tan biến.
Thà rằng phải làm chó kéo xe, cũng không muốn rời xa Hạ Vân Trù sao?
Trong mắt Tô Ức lóe lên tia sáng, động tay: “Giá…”
Con ngựa lập tức chạy về phía trước, chỉ để lại một bóng lưng tiêu sái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)