Nhân viên phục vụ mỉm cười, nhẹ nhàng nhắc lại: “Tổng cộng là 12399, cô muốn quét thẻ hay trả tiền mặt ạ?"
Nếu không luyện tập hằng ngày, e là bây giờ cô đã bật cười.
Nhưng không thể, cô phải nghiêm túc, phải phối hợp với “Thượng Đế”.
12399.
Mạc Linh Chi xác nhận bản thân không nghe lầm.
Cô chầm chậm nhìn người phục vụ, rồi nhìn Hạ Vân Trù ở bên cạnh, lại nhìn số tiền mà mình lấy ra…
Sau đó, cô từ từ rụt chân về, dè dặt cúi đầu xuống.
Lúc này có thể giả chết không?
Nhưng mà ngoài việc giải chết ra thì cô cũng không còn cách nào khác.
Tại sao ba tháng lương lại không đủ cho một bữa cơm chứ!!
Trời ơi, rốt cuộc cô nghèo đến mức nào mà lấy ba tháng lương cũng không đủ trả một bữa cơm!
Cún con gục đầu xuống, ngồi co ro im lặng trên ghế.
Hạ Vân Trù nghi ngờ: “Chi Chi, không phải nhóc muốn mời anh ăn cơm sao? Trả tiền đi.”
Mạc Linh Chi ngẩng đầu, u oán liếc anh một cái.
Tôi thì có bao nhiêu tiền chứ người nhận nuôi, trong lòng anh không phải biết rõ sao?!
Hạ Vân Trù chớp chớp mắt, bày ra biểu cảm ngơ ngác giống như lúc cô giải vờ nghe không hiểu.
Mạc Linh Chi: “...”
Ở bên cạnh, nhân viên phục vụ nhịn cười: “Chi Chi, xin hỏi cô trả tiền bằng hình thức nào?”
Có ai bắt một con chó phải trả tiền không?
Có không? Có không?
Đầu Mạc Linh Chi càng cúi thấp hơn, căn bản là không dám ngẩng đầu lên, chỉ đành giải chết thôi.
Hạ Vân Trù liếc mắt ra hiệu cho nhân viên phục vụ, đối phương liền gật đầu, lập tức nghiêm túc nói với cún con: “Chi Chi? Cô không trả tiền à? Quỵt tiền là phải vào đồn cảnh sát đó, nhà ngoại giao động vật ăn quỵt, sẽ bị…"
“Áu” Mạc Linh Chi hét lên, lập tức lấy túi tiền trước ngực ra, đặt lên trên bàn.
Lấy đi, lấy hết đi!
Đến cái nịt cũng không còn!
Cô xụi lơ ở đó, cúi đầu, dáng vẻ “suy sụp”, giống như biết chắc chắn rằng Hạ Vân Trù sẽ xử lý giúp cô.
Đúng là có hơi mất mặt, nên mới không dám ngẩng đầu.
Hạ Vân Trù mỉm cười: “Ai da, anh xém chút quên mất, Chi Chi chỉ có chín ngàn, vậy phải làm sao đây, không phải nhóc đã hứa bao anh ăn cơm rồi sao.”
Mạc Linh Chi lại cúi đầu thấp hơn.
Nhớ lại lời nói “hùng hồn” của mình trước đây, chân nhỏ lại vô thức mà cào ghế, giống như muốn cào ra mấy cái lỗ.
Xấu hổ quá đi mất.
Hạ Vân Trù: “Giờ chỉ có hai cách giải quyết thôi, một là để Chi Chi lại đây, đúng rồi, chỗ các người rửa chén một tháng được bao nhiêu tiền?”
Nhân viên vục vụ mỉm cười: “Bốn ngàn.”
“Ồ, may ghê, để Chi Chi ở lại đây rửa chén trừ nợ cũng là một cách giải quyết.” Hạ Vân Trù nói như vậy.
Mạc Linh Chi ngẩng phắt đầu lên, không thể tin được mà nhìn anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)