: Mít
Cục trắng đen rất nghiêm túc, ngũ quan trên mặt cũng nhíu lại, dễ dàng nhận ra cô đang suy nghĩ vấn đề làm cho cô cực kỳ đau đầu, cũng làm cô rất khó khăn.
Hạ Vân Trù bật cười, nhấn cô xuống: "Nghĩ gì thế? Mau ngủ đi, nhóc không mệt sao?"
Chó con: "Áu!" Mệt, nhưng cũng phải nghĩ!
Giải cứu anh em là việc lớn!
Hạ Vân Trù: "Nếu như nhóc không nỡ xa anh em của nhóc, sau này có thể lén lút gặp, hơn nữa chương trình còn chưa quay xong, sau đó còn quay cùng nhau nữa mà."
Anh vuốt đầu của cô, cho rằng cô không nỡ xa bạn bè.
Nhưng mà trong mắt Mạc Linh Chi vẫn còn khổ não, sự xoắn xuýt vẫn hiện rõ trên mặt.
Ngày mai sẽ kết thúc, không phải gặp người mình không thích, đúng là quá tốt.
Nhưng vẫn phải nghĩ tới mấy anh em kia... Bạch Ngọc lại là người nhận nuôi của chúng nó, ngày mai chúng nó cũng chỉ có thể theo Bạch Ngọc.
Tầm mắt của cô nhìn về phía người nhận nuôi, phát ra âm thanh: "Áu?"
Hạ Vân Trù: "?"
Cái ánh mắt này quá phức tạp, anh không lý giải được.
Mạc Linh Chi vỗ một bên, lăn qua lăn lại, sau đó chỉ ra bên ngoài, phát ra tiếng: "Gâu!"
"Ý nhóc muốn nói đến bọn YY?" Hạ Vân Trù suy đoán.
Mạc Linh Chi gật đầu thật mạnh: "Áu!" Đúng, chính là chúng nó.
Sau đó, cô lại vỗ một bên, rồi chỉ vào vali hành lý.
Hạ Vân Trù đã hiểu, bất đắc dĩ xoa mi tâm: "Không thể, anh không nuôi thú cưng."
Nói tới đây anh ngây một chút.
Anh đắm chìm trong suy nghĩ của mình.
Trên giường, Mạc Linh Chi thu tầm mắt lại.
Người nhận nuôi không muốn nuôi chó, chỉ nuôi gấu trúc quốc bảo như cô, đúng là ánh mắt cực cao, mấy đứa em YY không còn cách nào rồi, ai bảo chúng nó là chó đây?
Haiz, cô là gấu trúc quốc bảo người gặp người thích như vậy, đúng là có ưu thế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)