: Mít
Tô Ức vẫn giữ bộ dáng như trước, đôi mắt lóe lên ý cười, trong lúc đó động tác mang theo sự hờ hững, giọng nói dường như có thể đầu độc lòng người.
"Ồ, mọi người đều có bạn đi cùng, Bạch Ngọc, vậy chúng ta tạm thời thành một đội đi."
Bạch Ngọc lộ ra nụ cười xán lạn: "Có thể cùng một đội với A Ức, đó là vinh hạnh của em."
Vừa rồi vẫn còn gọi là Tô Ức, bây giờ đã là A Ức…
Cô ta nhìn Tô Ức, lộ ra nụ cười e thẹn.
Tô Ức nhìn lại cô ta, nụ cười bất biến.
Mọi người: "..."
Người này rốt cuộc đang làm loạn cái gì?
Mạc Linh Chi ló đầu ra khỏi ngực Hạ Vân Trù, mặt đầy nghi ngờ nhìn Tô Ức, lại nhìn Bạch Ngọc.
Cô nhớ tới...
Trước đây Tô Ức không thích Bạch Ngọc.
Anh ta còn giúp mình nói chuyện, còn đối địch với Bạch Ngọc, sao giờ đột nhiên lại đối tốt với Bạch Ngọc như vậy.
Tô Ức nghe thấy âm thanh thì quay đầu lại, nhìn Mạc Linh Chi một chút, hấp háy mắt: "Chi Chi, phải cố gắng thi đấu nhé, anh và Bạch Ngọc lập thành một đội, nhóc cẩn thận bại dưới tay anh nhé!”
Anh ta còn nói đùa.
Mạc Linh Chi: "..."
Cô nhe răng về phía anh ta: "Grừ!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)