: Mít
Đương nhiên biết cô đang biểu đạt gì đó, nhưng nội dung cô muốn nói khá phức tạp, Trương Dương Triết nhìn không hiểu, Trương Tụng Hạo cũng không hiểu, ngay cả đám người đạo diễn Chương và nhân viên cũng không hiểu.
"Áu áu!" Mắt thấy Trương Dương Triết sắp kéo Trương Tụng Hạo đi rồi, cô càng cuống lên.
"Haiz." Hạ Vân Trù thở dài.
Mạc Linh Chi gật gù, tán thành liếc nhìn người nhận nuôi.
Sao cô có thể bỏ được người nhận nuôi đây?
Từ lúc biến thành "gấu trúc quốc bảo", ngoại trừ người nhận nuôi, những người khác đều không thể hiểu được ý của cô!
Cô tiến lên kéo góc áo của Trương Tụng Hạo, hai cái móng vuốt đặt hai bên miệng, giật giật, hiển nhiên là biểu thị... nói chuyện.
Lúc này, tất cả mọi người đều hiểu.
Trương Dương Triết ngừng lại, không cử động nữa.
Trương Tụng Hạo vẫn cúi thấp đầu như trước, mím môi, không nói một lời.
Mỗi khi Trương Dương Triết nhìn thấy bộ dạng này của con trai, đều có một cơn tức giận bốc lên đầu, dù là nói chuyện cũng được, cãi nhau cũng được, đều phải nói ra.
Cái gì bé cũng không chịu nói, rồi lại bày ra tư thế chống cự, anh có thể nhìn ra bé không tình nguyện, nhưng không nghe thấy bất kỳ một câu gì.
Giống như một con rối, anh nói thế nào thì bé làm thế đó.
Trương Dương Triết bất đắc dĩ lại tức giận.
"Trương Tụng Hạo, rốt cuộc con muốn ba làm thế nào?" Trương Dương Triết vò đầu, sắp trở nên cáu kỉnh.
Mạc Linh Chi gấp chết rồi.
Cô không thể hiểu được sao đứa bé loài người này lại không thể nói những chuyện vừa kể cho cô với ba một lần được?
Cô không thể hiểu được những câu nói kia, cũng có rất nhiều điều không hiểu, nhưng cô biết, bé nên nói chuyện với ba.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)