: Mít
Ánh mắt Hạ Vân Trù phức tạp đến cực điểm, đôi mắt nhìn chăm chăm cái bụng đang phập phồng của chó con.
Còn bên cạnh, Trương Dương Triết bước nhanh về phía trước, giọng nói đầy sốt ruột.
"Tụng Hạo!"
Một tiếng hô này kéo thần trí của mọi người lại, tất cả đều chạy về phía một người một chó.
Trương Tụng Hạo đột ngột thức tỉnh, mắt lim dim buồn ngủ nhìn về phía họ, đến khi nhìn thấy Trương Dương Triết, con ngươi co rụt lại, cắn môi, trong mắt tràn đầy thấp thỏm và bất an.
Bọn họ rời nhà trốn đi, mới được nửa ngày đã bị tìm thấy.
Bé muốn lớn lên ở bên ngoài, không ngờ bây giờ lại bị ba tìm được.
Ba nhất định sẽ tức giận đúng không?
Đôi mắt bé dần ửng hồng...
Trương Tụng Hạo thấp thỏm bất an, Trương Dương Triết cũng đã chạy tới, ôm Trương Tụng Hạo vào trong ngực, cơ thể hơi run rẩy, một câu nói cũng không nói được.
Đây là ở bên cạnh biển!
Nếu như bọn họ không có tìm đến, nếu như Tụng Hạo cứ thế ngủ đến hừng đông, ngủ đến khi thuỷ triều lên...
Mới chỉ nghĩ đến đây, Trương Dương Triết đã run rẩy tới mức không phát ra cơn giận được.
So với việc mất đi con trai, mọi việc khác cũng trở nên vui mừng hơn.
Còn bên cạnh, Trương Tụng Hạo đột nhiên bị Trương Dương Triết ôm, quấy nhiễu đến Mạc Linh Chi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)