*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trái ngược với sự phấn chấn khi giành chiến thắng của Long Ngâm, cảm xúc của các tuyển thủ Hoa Hạ lại cực kỳ suy sụp.
Trình Duy ở bên Thần Tích cả sự nghiệp thuận buồm xuôi gió, mới năm đầu ra mắt đã giành giải người mới xuất sắc nhất, năm thứ hai lại giành cúp vô địch với đội tuyển của mình, có thể nói là tương lai tươi sáng như mặt trời ban trưa. Thế nhưng hôm nay, cậu bị Lưu Xuyên hành cho hai lần trên lôi đài, đoàn chiến lại bị Lam Vị Nhiên khống chế rồi Từ Sách giết sống, cảm giác mình chẳng khác nào một đứa newbie đến cho người ta hành… Vốn nghĩ ông chủ mời cả ngoại binh tới thì đội hình thần bí của Hoa Hạ chắc thắng, nào ngờ lại phản tác dụng.
Trình Duy cúi đầu cực kỳ xấu hổ, lại càng không có mặt mũi nhìn đồng đội nữa.
Thực ra người khổ sở nhất là Lương Hải Tân, Lưu Xuyên vẫn luôn là thần tượng trong lòng cậu, sau khi Lưu Xuyên rời đi, cậu phải chịu đủ lời đàm tiếu, bị phóng viên mắng cả một năm. Vất vả mãi cho đến khi lần trước tới Quảng Châu, Xuyên thần đến hậu trường an ủi, cổ vũ cậu, khiến cậu tin vào chính mình thêm một lần nữa. Chẳng ngờ, hôm nay vẫn thất bại trong tay Lưu Xuyên.
Quả nhiên vẫn không thể so được với Xuyên đội.
Lương Hải Tân cười khổ cầm lấy ly nước trên bàn, lại nhận ra ngón tay mình đang run.
Sức bật của cậu quả thực không thể bằng nhiều tuyển thủ khác, tính tình và đấu pháp chậm rì là phong cách của cậu rồi. Thế nhưng hôm nay, cậu cũng biết, sự chậm chạp của mình ảnh hưởng quá nhiều tới tốc độ lấy cờ ở đường trên của Hoa Hạ, khiến cho Hoa Hạ tới đường giữa chậm vài giây, chính vì vậy mới rơi vào bẫy mai phục của Long Ngâm.
Đáy lòng có áy náy, tự trách… nhưng hơn cả là sự thất vọng và uể oải.
Sau khi Xuyên thần rời đi, thành tích của Hoa Hạ trượt dốc thảm hại, đội trưởng và đội phó mới cũng bị vô số người mắng suốt mấy mùa giải, mãi sau này thành tích mới chật vật đi lên, cũng đã chuẩn bị kỹ càng cho playoffs, nào ngờ hôm nay lại vẫn thua dưới tay Xuyên thần, chẳng khác nào một cây non vừa nhú mầm đã bị đạp nát trong vô tình vậy.
Lương Hải Tân khiếp sợ quay đầu, Tạ Quang Nghị vẫn nghiêm túc như trước, sự kiên định không thể lay chuyển đong đầy trong đôi mắt đen sâu thẳm.
Thua trận cũng không sao, nhưng không thể thua mất tự tin.
Sự mạnh mẽ đan xen ấm áp phủ kín bàn tay cậu.
Mắt Lương Hải Tân nóng lên, đáng chết, vậy mà vừa rồi mình lại nghĩ tới chuyện từ chức, thực ra Tạ Quang Nghị còn vất vả hơn cậu nhiều, bọn họ đã cùng nhau đưa Hoa Hạ đi đến tận hôm nay, không thể chỉ vì thua Lưu Xuyên mà mất niềm tin, buông bỏ công sức trong suốt thời gian vừa qua được.
Nhìn thấy ánh mắt kiên định của đội phó, Lương Hải Tân cũng dùng lực gật đầu, nói: “Tôi biết.”
Tạ Quang Nghị vỗ vai cậu, đứng lên.
Đúng lúc này Lưu Xuyên cũng mang đội qua bắt tay, những người mới của Long Ngâm vẫn giữ nguyên sự vui sướng khi chiến thắng sau trận đấu, Lưu Xuyên lại không lấy gì làm hồ hởi, rõ ràng sau khi vui sướng chiến thắng qua đi, Lưu Xuyên cũng không đành lòng với chuyện đánh bại Hoa Hạ.
Hắn vươn tay ra trước mặt Lương Hải Tân, trầm mặc một lát mới nói: “Tiểu Lương, đừng buông bỏ quá dễ dàng, cậu còn trẻ, thời gian còn rất dài.”
Những lời này rất giống với những câu Tạ Quang Nghị từng nói… Không hổ là sư huynh đệ đồng môn, Lưu Xuyên chỉ liếc nhìn đã thấy tỏ trạng thái của Lương Hải Tân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)