Chẳng ngờ Lưu Xuyên miệng quạ vậy mà lại nói trúng, trong vòng này, Trình Duy tại đường dưới lấy cờ bằng tốc độ nhanh nhất, ở đường trên Tạ Quang Nghị và Lương Hải Tân cũng phối hợp đoạt cờ. Ở pha giao tranh tổng cuối cùng tại đường giữa, Hoa Hạ lại chơi chiến thuật tiếp sức trên hai bên mái nhà, Tạ Quang Nghị đứng một bên, Lương Hải Tân và Trình Duy đứng đối diện, ám khí tập kích sau lưng còn chưa đủ, hai người Trình, Lương còn phối hợp khống chế, khiến cho Long Ngâm vừa bắt đầu đã bị hạ gục.
Lúc này khán giả mới phát hiện, cách chơi hai pháp sư phối hợp khống chế có thể tạo ra hiệu quả rất khổng lồ!
Trình Duy và Lương Hải Tân đứng ở nóc nhà, mỗi người dùng Điểm huyệt chỉ pháp nhắm vào một người, sức chiến đấu của Long Ngâm bị phế đi một nửa, sau đó hai người đồng thời cùng niệm Cửu thiên tinh thần kiếm trận, rút mana, giảm tốc độ, vốn skill đa mục tiêu như kiếm trận cũng đã khiến người ta đau đầu, huống hồ lại còn chồng gấp đôi, trong nháy mắt toàn bộ thành viên đội tuyển Long Ngâm đều thấp máu.
Kết quả thua giao tranh tổng khiến Hoa Hạ đã đuổi kịp lại sáu điểm trong tình huống đang thua 0:6!
Màn hình lớn thay đổi thành tỉ số hòa 6:6!
Biểu tình trên mặt mọi người khi đi xuống đều không mấy dễ chịu, việc bị chơi diều khống chế không phải trải nghiệm tốt đẹp gì, Từ Sách vẫn không có biểu hiện gì, Giang Thiếu Khuynh thì xấu hổ, Tiểu Dư buồn bực cúi đầu, trong khi đó Tứ Lam lại bình tĩnh về chỗ uống nước.
Tần Dạ cũng trở lại, mở miệng nói: “Là do sai lầm của tôi.”
Lý Tưởng gãi đầu cười: “Hà hà, ngày nào cũng nghe mấy người thảo luận, chưa ăn thịt heo thì cũng phải thấy heo chạy chứ.”
Tần Dạ nói: “Tôi muốn uống coca.”
“Ừa, để tôi lấy cho anh.” Lý Tưởng lấy một lon coca từ trong balo, vì dạ dày Tần Dạ không tốt nên cậu không cho Tần Dạ uống đồ lạnh, mỗi lần trước trận đấu cậu đều sẽ lấy coca ra khỏi tủ lạnh để ngoài cả buổi sáng, sau đó mới mang theo tới sân thi đấu, đến khi uống sẽ không còn lạnh nữa.
Lý Tưởng lấy tay ủ vào lon coca, quay đầu đưa cho Tần Dạ, Tần Dạ nhận lấy lon coca, cảm nhận được trên đó vẫn còn vương lại nhiệt độ cơ thể của Lý Tưởng, trong lòng không khỏi ấm áp, mở nắp lon uống mấy ngụm, lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo lại.
Thực ra cũng không cần quá lo lắng với tỉ số hòa 6:6 hiện tại, vòng thứ tư là sân nhà của Long Ngâm, Hoa Hạ giành được hai cờ thì sẽ thắng, Long Ngâm giành được hai cờ cũng sẽ thắng, đây là ván đấu bản lề, chắc chắn phải đánh vững chắc.
Tần Dạ nhìn Lưu Xuyên và Lam Vị Nhiên, nói: “Bản đồ cứ chọn theo như chúng ta đã bàn từ trước, trận này không thể mạo hiểm nữa, khi bắt đầu tôi muốn sáu người cùng đi lấy được một cờ đã, sau đó dốc hết sức đoạt cờ đen ở đường giữa. Bằng không nhỡ đâu chia đường mà xuất hiện sai lầm, liên tục vứt bỏ hai lá cờ là coi như thua, mấy cậu thấy sao?”
Lưu Xuyên gật đầu tán đồng: “Cứ như vậy đi, đánh cầu ổn, khi hai lá cờ xanh đỏ xuất hiện thì đảm bảo lấy được một cờ rồi nói.”
Lam Vị Nhiên gật đầu: “Tôi đồng ý.”
Tuy rằng Tần Dạ chỉ huy đoàn chiến, có điều trước trận đấu anh vẫn sẽ trao đổi một chút với hai người Xuyên, Lam. Chỉ huy trên sân đấu có quyền quyết định tối cao, nhưng anh không thể như vậy mà lạm quyền, nếu Xuyên đội và Tứ Lam có phương án tốt hơn thì anh vẫn sẽ tiếp thu… Tóm lại, hết thảy đều sẽ làm vì đội tuyển Long Ngâm.
Lưu Xuyên vươn tay ra, mỉm cười nói: “Được rồi, tập trung tinh thần nào, cố gắng đánh ván cuối này!”
“Cố lên!”
Sau năm phút nghỉ ngơi, trận thứ tư chính thức bắt đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


