Lam Vị Nhiên đi bộ ra ngoài cổng khu nhà trọ, liền thấy trước cổng đậu một chiếc xe ô-tô màu trắng, ngay sau đó có một nam nhân dáng người cao gầy mở cửa xe, nhìn về phía anh mỉm cười, sau đó chậm rãi bước đến.
Lam Vị Nhiên kinh ngạc nhìn nam nhân trước mắt, suýt chút nữa không dám nhận thức người này...
Đã bốn năm không gặp, thiếu niên gầy yếu khí sắc tái nhợt trước kia, hiện tại đã hoàn toàn thay đổi, trở thành một người nam nhân thực thụ với dáng người cao to, dung mạo tuấn mỹ. Thiếu niên nho nhỏ chỉ cao tới bả vai anh, lúc nào cũng lẳng lặng đứng bên cạnh gọi anh sư phụ của ngày xưa hiện tại đã trưởng thành, đã có thể đứng nhìn thẳng vào anh, đôi mắt cũng trở nên thâm thúy hơn lúc trước nhiều lắm.
Diệp Thần Hi dừng lại trước mặt Lam Vị Nhiên, mỉm cười nói "Sư phụ, lâu rồi không gặp."
Giọng nói êm ái trầm thấp, là thanh âm đặc trưng của nam tử trưởng thành, không còn là thiếu niên nho nhỏ trong trí nhớ của anh nữa...
Lam Vị Nhiên nhìn kỹ đối phương một cái, diện mạo của người này vẫn còn thấp thoáng dáng vẻ của năm đó, chỉ là trải qua ngần ấy năm trui rèn, nét ngây ngô non nớt thiếu niên trên người đối phương đã hoàn toàn bị xóa sạch, từng cử chỉ hành động đều ẩn ẩn vẻ trầm ổn đáng tin cậy, không hổ là đội trưởng từng dẫn dắt Lạc Hoa Từ đoạt hai lần quán quân.
Lam Vị Nhiên đối diện ánh mắt thâm thúy của Diệp Thần Hi, cũng khẽ mỉm cười, vươn tay vỗ nhẹ lên bả vai đối phương, nói "Đúng là lâu rồi không gặp ha, đệ tử lớn quá chừng."
—— Kiểu cách cùng ngữ khí đương nhiên như một tiền bối đối với hậu bối, nhìn như thân mật, nhưng thật ra lại có chút cảm giác xa cách.
Đáy mắt của Diệp Thần Hi hiện lên một chút âm u, trên mặt vẫn giữ nụ cười vừa đúng "Sư phụ hoàn toàn không khác gì năm đó."
Lười nhác lại tiêu sái chẳng khác gì năm đó, vẫn giống hệt như người đã vô số lần xuất hiện trong giấc mơ của mình, khóe miệng nhẹ cong, biểu tình tản mạn như cười rồi lại như không... Thích tản bộ dưới ánh mặt trời, trên gương mặt tràn ngập ánh nắng, nhìn bộ dáng đi lại của người nọ luôn khiến người khác liên tưởng đến một chú báo đang nhàn nhã tản bộ trong rừng rậm—— xinh đẹp vô cùng, nhưng lại tràn ngập cảm giác nguy hiểm.
Bốn năm qua đi, Lam Vị Nhiên vẫn là như cũ chẳng chút thay đổi, mà Diệp Thần Hi... đã sớm chẳng phải là thiếu niên lúc trước nữa rồi.
Sư đồ hai người đối diện lẫn nhau, có loại cảm giác như "Vật thị nhân phi".
Lam Vị Nhiên nói "Ừ, đệ tử mời khách?"
Diệp Thần Hi mỉm cười "Tất nhiên, chúng ta đi thôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
