Bị Diệp Thần Hi nhận ra, Lam Vị Nhiên cũng không cảm thấy có gì ngoài ý muốn, dù sao mới nãy ngay khoảnh khắc nguy cấp như vậy không phải ai cũng có thể đúng lúc phối hợp với Diệp Thần Hi đồng bộ đánh ra kỹ năng hợp kích. Hơn nữa sư đồ bọn họ lúc trước từng sớm chiều ở chung với nhau, Diệp Thần Hi thấu hiểu đấu pháp của mình vô cùng, anh cũng không cam đoan mình có thể tiếp tục che giấu thân phận... Cơ mà có lẽ mới nãy lúc khinh công bay lên tử đằng các, Diệp Thần Hi đã sinh ra hoài nghi rồi...
Lưu Xuyên ngồi bên cạnh Lam Vị Nhiên, đúng lúc thấy được dòng tin nhắn lài, có chút bất đắc dĩ nói "Thấy chưa, bị Tiểu Diệp nhận ra rồi đấy, cậu tính làm thế nào?
Lam Vị Nhiên vẻ mặt vô cùng thoải mái, mỉm cười nói "Nhận ra thì nhận ra thôi, dù sao sớm muộn gì cũng sẽ biết."
Nói xong liền nhắn tin trả lời lại Diệp Thần Hi "Tiểu Diệp, sư phụ đây, tạm thời giữ bí mật chuyện này ha, đừng nói cho người khác biết."
Diệp Thần Hi nhìn dòng chữ trên màn hình, thậm chí có chút không tin vào mắt mình.
—— Thật sự... là Lam Vị Nhiên!
Qua lâu như vậy gặp lại lần nữa, người này vẫn là như thế, đối với mọi thứ đều là đạm mạc như không, cái gì cũng chẳng cần...
Đáy lòng ẩn ẩn cảm giác đau nhói, Diệp Thần Hi cố gắng hít sâu một hơi bắt mình tỉnh táo lại, mới đánh chữ hỏi han "Sư phụ cùng với Lưu Xuyên... là tính gia nhập chiến đội của anh ta?"
Lam Vị Nhiên thừa nhận "Ừ."
Diệp Thần Hi nói "Ra ngoài gặp mặt một lát đi."
Lam Vị Nhiên có hơi kinh ngạc hỏi lại "Nhà đệ tử hình như ở Vũ Hán mà?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
