Thấy Lâm Đồng nhìn mình với ánh mắt hoài nghi, Ngô Trạch Văn quay đầu lại hỏi "Cậu không tin?"
Lâm Đồng mỉm cười nói "Không, chỉ là cảm thấy bất ngờ đến nỗi không dám tin thôi, cậu chơi môn phái nào? Có hay đánh cạnh kỹ trường không?"
Ngô Trạch Văn nói "Có, chiến giới bảy rồi."
"..." Lâm Đồng nghe mà trượt chân suýt chút là té nhào, vẻ mặt hết hồn nhìn Ngô Trạch Văn "Chiến giới bảy? Thiệt không đó?"
Chơi Võ Lâm ai cũng biết, chiến giới bảy đa số đều là tiêu chuẩn chuyên nghiệp, Ngô Trạch Văn đàn dương cầm rất giỏi Lâm Đồng hoàn toàn có thể hiểu được, dù sao học nhiều năm như vậy, chỉ cần chăm chỉ một chút kiểu gì cũng sẽ có thành tích. Nhưng... đến cả chơi game mà cũng lợi hại tới vậy thật sự khiến người ta rất là bất ngờ... Nhắc mới nhớ, không phải "mẫu học bá" đa số đều chán ghét mấy kiểu game gủng như này sao? Mấy đứa học giỏi không phải là nên cảm thấy chơi game là một kiểu sa đọa tâm hồn sao?
Ngô Trạch Văn vậy mà lại chạy đi chơi game, còn đánh tới chiến giới bảy, thực sự khiến người ta không thể nào tin nổi.
Ngô Trạch Văn thật lòng nói "Là thật, không gạt cậu."
Lâm Đồng thấy bộ dáng thành thật của Ngô Trạch Văn không giống nói đùa, liền bảo "Vậy cậu cho tớ ID game của cậu đi, trở về tớ thêm hảo hữu cậu, chúng ta cùng pk mấy ván. Tớ cũng lên tới chiến giới bảy rồi, cơ mà là chuyện nửa năm trước, cùng mấy đứa bạn quen đánh lên, về sau tụi nó toàn afk không chơi nữa, còn mỗi mình tớ, ngày thường ghi danh xếp đội pk toàn gặp phải mấy tên heo đội hữu."
Lâm Đồng vừa nói vừa lấy di động của mình ra, Ngô Trạch Văn đọc ID game của mình cho cô nàng lưu lại, hai người cũng sẵn tiện lưu số di động của nhau.
Lưu Xuyên nói "...Trời sắp tối rồi thấy không, mau về nhà đi, về tới nhà rồi thì gọi điện thoại báo cho tôi."
Ngô Trạch Văn gật đầu "Ừ, về nhà rồi tôi gọi cho anh."
Vừa mới cúp điện thoại, Lâm Đồng liền tò mò xáp tới hỏi "Có phải bạn gái gọi điện kiểm tra không? Giục cậu về nhà à?"
Ngô Trạch Văn nghe vậy hai lỗ tai ửng đỏ, vội nói "Không phải vậy."
Lâm Đồng nhìn cậu bật cười, nói "Thôi, chuyến của tớ tới rồi, đi trước hen, bữa khác nói chuyện sau." Nói xong liền bước nhanh về phía xe bus, len theo dòng người chen chúc lên xe, sau khi ổn định chỗ ngồi còn nhìn ra cửa sổ vẫy tay chào Ngô Trạch Văn.
Đợi xe bus chạy đi, Ngô Trạch Văn mới xoay người đi bộ về phía trạm điện ngầm.
***
Nửa tiếng sau, Ngô Trạch Văn về đến nhà, vừa vào cửa liền bắt gặp mẹ mình đang ngồi ở phòng khách mở tivi xem phim cách mạng—— khác với mấy bà mẹ nhà người ta thích xem phim Hàn, phìm tình cảm gia đình lâm li bi đát để rồi ngồi khóc sướt mướt, mẹ Phùng thích nhất là xem các phim cách mạng. Tivi lúc này đang chiếu đến một đoạn gay cấn mạo hiểm, nữ chính làm nội ứng cùng nam chính đang đào vong, trong phòng khách vang lên từng đợt tiếng súng nổ ầm ĩ...
Ngô Trạch Văn đứng ở thềm cửa thay dép lê ở nhà, sau đó mới đi vào phòng khách hỏi "Mẹ ăn cơm chưa?"
"Ăn rồi." Phùng Đan cầm remote chỉnh âm lượng nhỏ xuống một chút, đứng dậy bước qua vỗ vai con trai mình "Con rất tuyệt, con trai."
Kết quả trận chung kết Tiết Tấu Đại sư được phía tổ chức công bố trên mạng, mẹ Phùng hiển nhiên là đã tra xem từ sớm, nói không chừng lúc chiều cũng đã xem trực tiếp trận đấu trên mạng.
Ngô Trạch Văn nói "Hôm nay may mắn đoạt được quán quân... À phải rồi, mấy hôm trước con được chia tiền thưởng cúp quán quân giải đấu liên trường, hiện tại trong tay có khoảng ba mươi ngàn tệ, con tính mua cho mẹ ghế massage, với lại đổi cái notebook mới cho mẹ nữa, cả máy giặt trong nhà cũng phải đối mới... Số tiền còn lại để dành năm nay ăn tết."
Phùng Đan nhìn bộ dạng thật lòng liệt kê tính toán mua này mua kia của con trai mình, đáy lòng đột nhiên chua xót, nhịn không được vươn tay xoa nhẹ lên tóc Ngô Trạch Văn, nói "Đừng có nghĩ mua cho mẹ không thế, con cũng trưởng thành rồi, nên suy nghĩ cho mình nhiều một chút."
Ngô Trạch Văn nói "Con không có cái gì muốn cả, mua cho mẹ máy tính mới với ghế massage thôi là được rồi."
Phùng Đan cười khẽ "Được rồi, hiếu thảo của con mẹ nhận, hôm này chúng ta cùng nhau đi mua, số tiền còn lại con giữ để tiêu xài đi. Hiện tại con vẫn còn dến trường, không cần vội cho mẹ tiền, dạo trước mẹ vừa được tăng lương, trong tay cũng còn một số gửi ngân hàng. Khi nào cần tiền cứ nói với mẹ một tiếng, biết chưa?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
