Ngô Trạch Văn tháo headphone xuống, mới nghe tiếng vỗ tay hò hét rần rần dưới khán đài, cậu đưa tay nâng gọng kính, vẻ mặt bình tĩnh trở về vị trí của mình. Lâm Đồng khẽ cười bước tới trước mặt chìa tay ra, vẻ mặt thoải mái nói "Chúc mừng, cậu rất lợi hại."
Ngô Trạch Văn đưa tay ra cầm tay Lâm Đồng "Cậu cũng rất lợi hại."
Lâm Đồng bật cười "Vẫn là thua cậu một chút."
Một lát nữa mới tiến hành trao giải, cho nên cả hai người cùng nhau rời khỏi sàn đấu.
Nhìn thấy hai người bước xuống, Lưu Xuyên lập tức bước tới đón, liếc mắt nhìn Lâm Đồng một cái, sau đó vươn hai tay ôm cả người Trạch Văn vào lòng, nhỏ giọng nói "Siêu cool!"
Ngô Trạch Văn "..."
Bị mùi hương cùng nhiệt độ trên người Lưu Xuyên vây lấy làm cho Ngô Trạch Văn kinh ngạc, lồng ngực cũng đập loạn kinh hoàng, đột nhiên bị Lưu Xuyên ôm chầm lấy như vậy, trí não mới nãy rõ ràng vẫn còn bình tĩnh vững vàng lại đột nhiên bị vò thành một nùi rối như tơ.
Ngay trước mặt bóng đèn cỡ bự như Lâm Đồng mà Lưu Xuyên lại ôm lấy Ngô Trạch Văn như vậy, cảm giác giống như là đang công khai biểu hiện quyền sở hữu trước mặt Lâm Đồng...
Ngô Trạch Văn đưa tay đẩy Lưu Xuyên ra, quay sang nhìn Lâm Đồng nói "Cô Trương à? Không biết bây giờ cô ấy có đang ở Bắc Kinh không nữa, để tôi nhắn tin hỏi thử xem."
Lâm Đồng nói "Ok."
Ngô Trạch Văn lấy di động ra cúi đầu nhắn tin, không bao lâu liền nhận được câu trả lời, mới ngẩng đầu lên nói "Vừa lúc, cô Trương đang ở nhà, cũng lâu rồi tôi không đến thăm cô, hai chúng ta cùng đi đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
