Tuần lễ bảy ngày nghỉ Quốc Khánh trôi qua trong chớp mắt, C Đại cũng bắt đầu tổ chức hội tuyển dụng toàn trường tháng 10, rất nhiều công ty xí nghiệp đều tranh thủ cơ hội phái người đến trường để chiêu mộ sinh viên tốt nghiệp khóa này. Ngô Trạch Văn lúc trước đã hứa với mẹ mình sẽ trở lại Bắc Kinh thực tập, sau khi tốt nghiệp liền ở lại làm việc cho đơn vị thực tập kia luôn. Công tác ở đơn vị kia vừa lúc đối ứng với chuyên nghiệp của cậu, hơn nữa quản lý chỗ đó là người quen của mẹ cậu, làm việc ở đó coi như có người chiếu cố.
Nhưng hiện tại Trạch Văn đã thay đổi kế hoạch của mình, sắp tới cậu sẽ tham gia giải thi đấu liên trường. Giải đấu bắt đầu vào cuối tháng này, tiến hành mỗi tuần một trận, nếu như cậu đi Bắc Kinh thì mỗi tuần phải bay tới bay lui rất bất tiện, hơn nữa cậu cũng đã quyết định tương lai sẽ đi theo Lưu Xuyên cùng nhau lập nghiệp, cho nên cũng thôi không đi thực tập ở Bắc Kinh nữa, sau khi nói rõ ràng ý tưởng của mình với mẹ, cậu với Lý Tưởng tìm một công ty ở bản địa xin vào thực tập, như vậy bọn họ có thể tiếp tục ở lại ký túc xá, mỗi ngày đúng giờ đến công ty báo danh là được.
Thực tập tốt nghiệp cũng đã bắt đầu, mọi người cũng không thể phè phỡn ngủ nướng như lúc trước nữa. Sau khi tuần nghỉ Quốc Khánh kết thúc, Ngô Trạch Văn với Lý Tưởng mỗi ngày đều phải canh giờ dậy sớm chuẩn bị đi làm. Lưu Xuyên vẫn như cũ nhàn nhã ở lại trường học bù để thi bổ sung điểm các môn học, anh không tính tham gia thực tập tốt nghiệp, bởi vì trong lòng Lưu Xuyên đã có kế hoạch rõ ràng sẽ làm gì sau khi tốt nghiệp.
Kỳ nghỉ lễ chấm dứt, Từ Sách cũng tới lúc trở về Thượng Hải. Lần này tới Trường Sa đi công tác cũng chỉ ở lại nửa tháng, chủ yếu là vì muốn gặp Giang Thiếu Khuynh một cái mà thôi, công ty bên Thượng Hải vẫn còn rất nhiều việc, cũng không thể bỏ mặc được, cho nên hết kỳ nghỉ Từ Sách liền dắt theo Jojo trở về.
Mới có mấy bữa mà Giang Thiếu Khuynh đã yêu thích chú chó Alaska to xác cứ thích dùng đầu dụi dụi vào tay mình, sau khi Từ Sách với Jojo rời đi, anh lại trở về với cuộc sống một mình đơn điệu như trước đây... Nhưng có lẽ do mấy hôm nay đã quen Từ Sách với chú chó cưng của cậu ấy tới tới lui lui, nên hiện tại nhìn gian phòng trống trơn vắng lặng, đột nhiên cảm giác có chút mất mác...
Đêm đó Giang Thiếu Khuynh chủ động gọi điện thoại cho Từ Sách, bên này Từ Sách nhận được điện thoại sung sướng muốn chết, thầm nghĩ hay là Thiếu Khuynh nhớ mình? Chỉ mới tách ra một ngày thôi mà anh đã cảm thấy nhớ Thiếu Khuynh, nhớ ngôi nhà nho nhỏ hai buồng một sảnh kia... Mặc dù ở nơi đó phải ngủ sofa suốt nửa tháng, nhưng Từ Sách lại cảm thấy nửa tháng này trôi qua thoải mái vui sướng còn hơn là ngủ ở khách sạn năm sao cao cấp.
Nào ngờ, Giang Thiếu Khuynh vừa mở miệng liền hỏi "Cậu trở về Thượng Hải rồi, chuyện Xuyên đội nhờ vả phải làm sao đây?"
Từ Sách "..."
Lại là Lưu Xuyên! Sắc mặt của Từ Sách nhấy mắt đen thui, trong lòng âm thầm nguyền rủa tên đội trưởng Lưu Xuyên kia một phen, sau đó mới cố gắng đè cơn ghen tuông xuống bụng, mới lên tiếng trả lời "Yên tâm, tôi có bảo trợ lý giúp đỡ tìm rồi, khi nào tìm được nơi thích hợp tôi sẽ trở lại Trường Sa một chuyến."
Giang Thiếu Khuynh ồ một tiếng, lại hỏi "Cậu cho Jojo ăn chưa?"
Từ Sách vẫy vẫy tay gọi chó cưng nhà mình đến, Jojo hồng hộc chạy tới há mõm sủa gâu gâu hai tiếng về phía điện thoại, Giang Thiếu Khuynh nghe tiếng sủa tràn trề năng lượng của nó, buồn cười nói "Nghe tiếng có vẻ như ăn rất no nhỉ."
Nghe câu này, tâm tình của Từ Sách nháy mắt nở hoa, vội vàng nói "Còn chưa ăn! Có hơi nhớ thức ăn cậu làm..."
Giang Thiếu Khuynh nói "Tôi nấu đâu có ngon đâu, cậu bảo đầu bếp nhà cậu nấu đi."
Từ Sách cau mày nói "Tôi thích cậu làm hơn..."
Nói tới đây, trái tim đột nhiên trở nên loạn nhịp, nhớ đến hình ảnh Giang Thiếu Khuynh đeo tạp dề đứng trong phòng bếp chuyên chú làm thứ ăn, Từ Sách liền cảm thấy an lòng. Ngôi nhà nho nhỏ hai buồng một sảnh ấy giống như một mái nhà ấm áp, cứ mỗi khi ngồi đối diện với Giang Thiếu Khuynh trên bàn cơm, trong lòng Từ Sách liền sinh ra ý muốn kéo nam nhân trước mắt cột vào bên cạnh mình vĩnh viễn...
Nhưng mà... kia cũng chỉ là Từ Sách loạn tưởng, Giang Thiếu Khuynh chỉ đơn thuần xem anh như một người bạn học cũ mà thôi...
May mắn, hiện tại bọn họ có chung một ích lợi cùng mục tiêu, cùng với đội ngũ của Lưu Xuyên tham gia thi đấu. Thi đấu xong rồi bọn họ có thể cùng nhau hợp tác kinh doanh câu lạc bộ với Lưu Xuyên. Như vậy thì ít nhất mình tùy thời đều có lý do đi gặp Giang Thiếu Khuynh. Điểm này tính ra nên cảm ơn Lưu Xuyên, giúp mình có cơ hội quang minh chính đại tiếp cận Giang Thiếu Khuynh.
Từ Sách hít vào thở ra một hơi thật sau, sau đó mới trả lời "Thiếu Khuynh, sắp tới tôi có hơi bận, đợi đến khi nào xong rồi tôi đến Trường Sa tìm cậu."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
