Lưu Xuyên vô cùng kiên nhẫn đóng vai huấn luyện viên của cả đội, bỏ ra cả giờ để giải thích tất tần tật về các vấn đề tính toán thời gian, kỹ xảo chọn vị trí đứng cùng với các điểm cần chú ý trong đoàn chiến. Một đám ai cũng chăm chú lắng nghe, quả thật nghiệm ra được rất nhiều thứ bổ ích, hơn nữa sau khi nghe huấn luyện viên giảng giải, đều có cảm giác trước giờ mình đánh cạnh kỹ trường quả thực không khác gì con gà...
Thật ra cũng không thể trách bọn họ được, Lưu Xuyên là tuyển thủ chuyên nghiệp, kiêm chuẩn đội trưởng của một chiến đội mạnh như Hoa Hạ. Còn bọn họ chỉ là những cao thủ nghiệp dư chưa trải qua bất kỳ huấn luyện chính quy nào. Những thứ như là 30 giây đến trung gian, tính toán thời gian hồi sinh vân vân, đa số đều là những tiểu tiết mà bình thường bọn họ ít khi chú ý đến, khái niệm thi đấu xếp hạng của bọn họ là ôm đoàn khai chiến, đánh thắng thì đi đoạt kỳ, đánh không thắng thì về điểm hồi sinh sống lại đánh tiếp.
Hiện tại nghe Lưu Xuyên giải thích cả đống thứ chuyên nghiệp như vậy, trong lòng ai nấy đều bội phục.
Nhất là Chu Học Hải, mới đầu con nghi ngờ không biết Lưu Xuyên "đánh tới chiến giới mấy", hiện tại cơ hồ là phục Lưu Xuyên sát đất, mở miệng là kêu huấn luyện viên ngậm miệng cũng huấn luyện viên, còn lon ton chạy theo Lưu Xuyên xin số QQ, xin số di động.
Lý Thanh thì vẫn bình tĩnh trước sau như một, chỉ có sau khi chấm dứt huấn luyện mới đến nói với Lưu Xuyên "Huấn luyện viên thật sự rất chuyên nghiệp."
Lưu Xuyên cười nói "Tất nhiên, nếu không làm sao dám làm huấn luyện viên của các cậu?" Tính ra thì anh khá thích cậu đàn em này, tính cách bình tĩnh, làm người ổn trọng, thực tế nếu không phải Lý Thanh tốc độ tay không đạt mốc tốc tiêu chuẩn 200 thì với tính cách như vậy rất hợp làm tuyển thủ chuyên nghiệp.
Trác Văn Siêu cúi đầu nhìn đồng hồ một cái, đề nghị "Cũng gần mười giờ rồi, chúng ta đi ăn khuya đi, tôi khao!"
Mọi người nghe vậy mới phát hiện không biết thời gian đã trôi qua đến mười giờ từ lúc nào, trong lòng vẫn cảm giác đánh chưa đủ chưa đã tay, mới nãy cả đám đánh mười trận đối chiến với máy tính ở độ khó đơn giản, hành đám nhân vật ảo đến te tua tơi tả, nhưng chỉ mười trận đơn giản như vậy lại khiến bọn họ học được còn nhiều hơn so với các trận đối chiến cấp cao khác. Bởi vì là đơn giản, nên tiết tấu nhịp độ đều là cực chậm, Lưu Xuyên giải thích cùng hướng dẫn càng thêm chi tiết cụ thể, mà mọi người nghe Lưu Xuyên giải thích tới đâu, chỉ cảm thấy ngộ ra tới đó, giống như trước mặt mở ra một cánh cổng dẫn đến thế giới mới vậy.
Cả một buổi tối liền tù tì học được từ Lưu Xuyên vô số thứ, mọi người ai nấy đều được ích lợi vô cùng, cảm thấy trong lòng vô cùng hưng phấn.
Trác Văn Siêu dẫn đầu đi trước, một đám người nối bước theo sau đi đến căn-tin trường học, Trác hội trưởng giống như rất cao hứng, hào phóng vung tay mua một đống món ăn khuya, nào là các loại điểm tâm như bánh da lợn, bánh củ cải, bánh đậu đỏ vân vân, còn có cả cá nướng, chân gà, khoai tây chiên, cả một bàn toàn là thức ăn.
Lưu Xuyên nhìn theo bóng lưng của Tiêu Lâm, vẻ mặt cực kỳ hoang mang hỏi "Không lẽ cô ấy vẫn còn giận ta?"
Mọi người "..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

