Bức ảnh thực sự quá đẹp, vậy nên chỉ sau một sơ hở nhỏ, chẳng mấy chốc nó đã được lan truyền đi khắp nơi.
[Trời ạ! Mọi người tém tém lại chút đi, đừng để tổng giám đốc Cố phát hiện đấy!]
[Biết rồi biết rồi, thế nên phải nhanh tay lưu lại thôi, còn người đăng ảnh thì mau xóa đi!]
Trợ lý đặc biệt Trần nhìn bức ảnh gửi trong nhóm và nhanh tay lẹ mắt lưu lại ngay lập tức, sau đó anh ta bắt đầu rơi vào một hồi đắn đo giằng xé, không biết chuyện này có nên báo cho sếp nhà mình hay không?
“Đang làm gì thế?”
Phía sau vang lên giọng nói quen thuộc khiến trợ lý đặc biệt Trần cứng đờ người, đôi tay run lên một cái rồi vội vàng tắt màn hình điện thoại.
Cố Lâm Mặc nhìn anh ta bằng đôi mắt đen sâu thẳm. Vừa rồi hình như ông đã nhìn thấy bức ảnh, trên đó chính là con gái ông!
Ngay từ cái nhìn đầu tiên ông đã thấy gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của con gái mình, ngược lại chẳng hề để ý đến bản thân.
“Ảnh của con gái tôi à?”
Đôi mày kiếm của ông hơi nhíu lại, ánh mắt lộ vẻ dò hỏi xem bức ảnh từ đâu mà có.
Da đầu Trợ lý đặc biệt Trần tê rần, lần này thì khỏi cần đắn đo nữa rồi, "chết đạo hữu chứ không chết bần đạo", xin lỗi mọi người nhé!
Trợ lý đặc biệt Trần cố gắng giữ vẻ bình tĩnh rồi mở điện thoại ra.
“Tổng giám đốc Cố, đây là ảnh của ông và tiểu thư chụp ở nhà ăn, vừa rồi có người gửi vào nhóm nên tôi đã lưu lại ạ.”
Vừa nói anh ta vừa cung kính đưa bức ảnh ra, đồng thời thầm gửi lời xin lỗi đến người đã chụp tấm hình này trong lòng.
Đón lấy điện thoại, Cố Lâm Mặc nhìn bức ảnh rồi sững lại một chút. Ánh mắt ông cuối cùng dừng lại trên chính mình, hóa ra lúc đó trông ông lại như thế này sao?
Tổng thể bức ảnh mang lại cảm giác rất ấm áp, trong lúc trợ lý đặc biệt Trần đang lo lắng phát khiếp thì Cố Lâm Mặc đã trả lại điện thoại.
“Gửi ảnh qua cho tôi, kỹ thuật không tệ.”
Nói xong, ông thong thả rời đi.
Nhìn bóng lưng cao lớn đầy khí chất của sếp nhà mình, trợ lý đặc biệt Trần ngơ ngác vài giây rồi mới phản ứng lại được ý của ông là gì.
Trợ lý đặc biệt Trần: “!!”
Hóa ra tổng giám đốc Cố không những không so đo mà còn khen bức ảnh này đẹp ư? Vậy thì từ nay anh ta có thể đường đường chính chính lưu lại rồi!
Trợ lý đặc biệt Trần nhanh nhẹn gửi tấm hình qua cho tổng giám đốc Cố, còn không quên âm thầm nịnh nọt một câu.
[Tổng giám đốc Cố và tiểu thư trông thật ấm áp ạ.]
“Ding ding...”
Vừa gửi đi không bao lâu thì điện thoại của anh ta vang lên tiếng thông báo, cầm lên xem thì thấy đó lại là tin nhắn từ tổng giám đốc Cố!
[Ánh mắt khá đấy, tháng này tăng lương cho cậu.]
Niềm vui bất ngờ đến quá đột ngột khiến trợ lý đặc biệt Trần cảm thấy cả người lâng lâng, tổng giám đốc Cố đúng là... đúng là một người “cuồng con gái” chính hiệu mà.
Tiểu thư vạn tuế!
Giấc ngủ trưa này Noãn Noãn chỉ ngủ một tiếng đã mơ màng tỉnh dậy. Cô vừa mới thức giấc với đôi mắt phủ một tầng sương mờ mịt đầy vẻ ngơ ngác, mấy lọn tóc chỉa trên đầu khẽ vểnh lên, mái tóc ngắn bồng bềnh sau gáy cũng hơi rối.
“Noãn Noãn tỉnh rồi à.”
Ông cụ Cố vốn ngủ không sâu nên đã thức từ sớm, nhưng sau khi dậy ông không rời đi mà ngồi lại trong phòng cầm một cuốn sách lên đọc, thỉnh thoảng lại liếc nhìn bé Noãn Noãn đang ngủ say sưa.
Lúc này thấy Noãn Noãn tỉnh giấc, ông lập tức đặt cuốn sách trong tay xuống.
Cửa phòng mở ra, ba Cố cũng bưng một ly sữa đi vào.
“Noãn Noãn, con có muốn ngủ tiếp không?”
Nghe thấy tiếng động ông liền hỏi han, sau khi đặt ly sữa lên bàn làm việc thì bước tới gần.
Bé Noãn Noãn với đôi mắt còn ngái ngủ khẽ lắc lắc cái đầu nhỏ, cô bé đưa cánh tay ngắn ngủn lên dụi mắt cho tỉnh táo hơn rồi khẽ ngáp một cái thật thanh tú. Đôi mắt to tròn xinh đẹp lập tức phủ một lớp hơi nước, làm cho con ngươi càng thêm trong trẻo long lanh.
“Con không ngủ nữa ạ.”
Giọng nói ngọt ngào như mùi sữa cứ như đang làm nũng vậy. Noãn Noãn mở to mắt nhìn ông nội rồi lại nhìn ba, cất tiếng gọi đầy vẻ trẻ con.
“Ông nội, ba ơi—”
Noãn Noãn tựa vào người ba, hai tay ôm lấy ly sữa nhỏ nhắn rồi nhấp từng ngụm một. Vị sữa ấm nóng mang theo chút ngọt ngào khiến cô bé rất thích.
Sau khi uống xong, trên miệng cô bé dính một vòng ria mép màu trắng sữa trông rất ngộ nghĩnh. Noãn Noãn thè lưỡi liếm liếm rồi nhận lấy tờ khăn giấy từ tay ông nội để lau sạch miệng.
“Con cảm ơn ông nội ạ—” Cô bé lễ phép đáp lời.
Cô bé tự mình leo xuống giường mà không cần ba hay ông nội giúp đỡ, sau đó ngoan ngoãn đi giày vào rồi dùng ngón tay cào cào vài cái cho tóc vào nếp.
“Ba vẫn còn một lúc nữa mới tan làm, Noãn Noãn ở đây xem hoạt hình cùng ông nội nhé?”
Cố Lâm Mặc xoa đầu Noãn Noãn vì sợ con gái sẽ thấy buồn chán.
Bé con ngoan ngoãn gật đầu rồi ngồi xuống tấm đệm mềm như lúc trước, tay ôm chú thỏ hồng nhạt chăm chú xem tivi. Vì sợ làm phiền ba làm việc, cô bé còn rất hiểu chuyện mà vặn nhỏ tiếng hoạt hình xuống.
Đôi mắt to tròn trong vắt nhìn tivi cực kỳ nghiêm túc, thỉnh thoảng thấy đoạn nào buồn cười cô bé cũng chỉ mỉm cười cong mắt chứ không hề phát ra tiếng động nào, thật sự là quá đỗi ngoan hiền.
Noãn Noãn ăn những quả nho tím tròn trịa, hai cái má phúng phính phập phồng như một chú chuột hamster nhỏ. Cô đưa cho ông nội một quả rồi lén nhìn người ba đang làm việc chăm chỉ.
Nghĩ ngợi một lát, cô liền cầm một quả nho tím mọng nước rồi lột vỏ, sau đó nhảy xuống ghế chạy đến bên cạnh ba và giơ quả nho trong tay lên cho ông.
“Ba ăn đi ạ, ngọt lắm đó.”
Cố Lâm Mặc nhìn đứa con gái ngoan ngoãn mà lòng thấy ấm áp vô cùng, ông mở miệng đón lấy quả nho trong suốt kia.
Tiếp đó bé con lại lấy ra một quả dâu tây lớn đỏ mọng.
“Còn cái này nữa ạ.”
Cố Lâm Mặc: “Cảm ơn bé cưng.”
Noãn Noãn cười rộ đến mức mắt cong thành hình vầng trăng khuyết, đôi môi hồng nhuận nhếch lên để lộ những chiếc răng sữa trắng tinh đều tăm tắp. Cô dùng bàn tay nhỏ mềm mại ôm lấy tay ba rồi nghiêng đầu cọ cọ vào lòng bàn tay ông.
“Ba vất vả rồi ạ.”
Cửa văn phòng vừa vặn mở ra, một tốp quản lý đi vào để báo cáo công việc tình cờ nhìn thấy cảnh tượng này thì không khỏi cảm thán, đây đúng là thiên thần nhỏ nơi nhân gian mà!
Cái kiểu cọ cọ vào lòng bàn tay mềm mại thế kia, nhìn đáng yêu muốn xỉu luôn!
Mấy cặp mắt đồng loạt đổ dồn về phía bé Noãn Noãn đang đứng cạnh Cố Lâm Mặc.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Noãn Noãn quay đầu lại, đôi mắt to tròn đen láy tình cờ chạm phải ánh nhìn của bọn họ.
Ngay lập tức cô biến thành một “khúc gỗ nhỏ” bất động.
Phản ứng này quả thật là quá mức đáng yêu!
“Khụ... Tổng giám đốc Cố, chúng tôi đến báo cáo công việc ạ.”
Người đàn ông đi đầu lên tiếng giải thích mục đích, ánh mắt cứ vô tình hay hữu ý lướt qua Noãn Noãn, người đang vùi gương mặt nhỏ vào chân ba mình mãi không chịu ló ra.
Cố Lâm Mặc gật đầu với họ rồi rũ mắt nhìn “cái đuôi nhỏ” đang vì xấu hổ mà giả vờ làm đà điểu, trong mắt tràn đầy ý cười.
“Noãn Noãn sang chơi với ông nội nhé?”
Giọng nói dịu dàng đến mức sắp tan chảy ra nước khiến mấy người đứng ở cửa không khỏi rùng mình, ánh mắt họ nhìn Cố Lâm Mặc tràn đầy vẻ kỳ quái.
Tuy tổng giám đốc Cố trông có vẻ nho nhã nhưng tuyệt đối chưa bao giờ nói chuyện nhẹ nhàng đến mức này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



