Tiếng của Diêu Ca vừa dứt, một người phụ nữ liền xông vào sảnh chính.
Thẩm Khiêm hơi cau mày, cất giọng cảnh cáo lạnh lùng: "Đừng có hống hách trước mặt lão gia tử."
Người phụ nữ này chính là hung thủ đứng sau vụ phóng hỏa ở Nam Loan, cũng là người vợ chính thức của Thẩm Khiêm - Diêu Ca.
Bà ta dường như không nghe thấy lời cảnh cáo của chồng mà mang vẻ mặt âm trầm lao tới, giật lấy khay trà nóng trên tay Thẩm Chấp rồi hất thẳng vào đầu Thẩm Quy Linh.
"Đồ con riêng, có tôi ở đây thì cậu đừng hòng bước chân vào cửa Thẩm gia nửa bước."
"A!"
Trà nóng tạt thẳng vào mặt Thẩm Quy Linh, nhưng anh ta lại không hề có phản ứng gì. Trái lại, Thẩm Nga ngồi bên cạnh bị nước trà bắn trúng bắp chân nên giật mình hét lên một tiếng.
Thẩm Uyên ở bên cạnh liếc nhìn Thẩm Trang một cái, rồi mới đứng dậy giật lấy chén trà từ tay Diêu Ca: "Chị dâu, hãy bình tĩnh lại đi."
Phía Tam phòng cũng đồng loạt quan sát phản ứng của Thẩm Trang trước. Thấy lão gia tử không chút biểu cảm và chẳng rõ vui giận, họ biết chuyện này đã làm lớn rồi nên mới vội vàng đứng dậy vờ vịt lôi kéo Diêu Ca.
Lão Tứ sức dài vai rộng nên cũng chẳng nể nang gì, ông ấy một tay kéo mạnh khiến Diêu Ca suýt chút nữa ngã nhào: "Đúng thế chị dâu, chị đang làm cái gì vậy? Cha vẫn còn đang ngồi đây, chị làm thế này là muốn đánh vào mặt ai chứ?"
Biểu cảm Diêu Ca điên cuồng, chẳng nghe lọt tai lời của bất cứ ai: "Hay cho các người, Thẩm gia các người chính là bắt nạt người như thế sao? Đuổi con trai tôi đi, bây giờ lại để một đứa con riêng vào cửa! Các người rốt cuộc muốn chà đạp ai đây? Buông tôi ra! Hôm nay nếu không có một lời giải thích thỏa đáng, cùng lắm tôi sẽ cùng các người liều mạng cá chết lưới rách."
Huyệt thái dương của Thẩm Khiêm giật liên hồi, ông ta tức giận đến mức bàn tay run rẩy.
Khương Hoa Sâm bưng khay trà bánh, lặng lẽ quan sát từng người có mặt tại đây, cô cố gắng tìm kiếm manh mối qua hành động và ánh mắt của họ, nhưng đáng tiếc là chẳng thu hoạch được gì.
Cô lại quay sang nhìn Thẩm Quy Linh, kể từ khi bị tạt trà, anh ta vẫn luôn cúi đầu không nhúc nhích. Vành tai anh ta bị bỏng đỏ lựng như sắp nhỏ máu, nước trà men theo sống mũi cao thẳng của anh ta từng giọt từng giọt rơi xuống.
Không, không phải là anh ta không nhúc nhích. Khương Hoa Sâm quan sát kỹ hơn một chút thì mới phát hiện ra một đầu gối của Thẩm Quy Linh chỉ đặt hờ lên chân kia, đây chính là tư thế chuẩn bị đứng dậy.
Rõ ràng là anh ta đang kháng cự việc phải quỳ xuống trước mặt Diêu Ca nhưng vẫn ép bản thân phải cúi đầu chịu đựng tất cả. Bây giờ nhìn lại thì góc độ này cũng vô cùng tinh tế, giống như là một cảnh đặc tả được chuẩn bị riêng cho lão gia tử xem vậy.
Khương Hoa Sâm xoa xoa cằm, cái tên xấu xa Thẩm Quy Linh này quả thực có bản lĩnh, chẳng trách cuối cùng anh ta có thể lội ngược dòng thành công.
Phó Tuy Nhĩ và Khương Vãn Ý tạm thời chưa có được sự thấu triệt như Khương Hoa Sâm. Một người thì xem kịch vui không chê chuyện lớn, người kia thì bị trận thế trước mắt dọa cho sợ hãi mà trốn vào góc vì lo sợ rước phải phiền phức.
Trong chốc lát, sảnh chính náo loạn cả lên, tình cảnh trở nên vô cùng hỗn loạn.
Thẩm Trang chậm rãi ngước mắt với ánh nhìn vô cùng sắc bén: "Tất cả buông cô ta ra."
Lời này nói ra đầy uy lực khiến không một ai dám phớt lờ.
Mấy người ở Tam phòng nhìn nhau rồi lẳng lặng buông tay lùi sang một bên. Ánh mắt điên cuồng của Diêu Ca khựng lại, rốt cuộc bà ta cũng không dám quá hống hách, mà vô thức chỉnh lại cổ áo bị xộc xệch.
Lúc này Thẩm Khiêm cũng không dám giả câm giả điếc nữa, ông ta bước tới quỳ sụp xuống đất rồi dập đầu thật mạnh trước mặt Thẩm Trang.
"Cha, là con vô năng, xin cha bớt giận."
Ánh mắt Diêu Ca hơi biến đổi. Thẩm Khiêm ở bên ngoài là Nghị trưởng của Quốc hội, ngay cả khi gặp Tổng thống cũng chưa từng cúi đầu. Diêu Ca vẫn có chút kiêng dè nên cuối cùng cũng tìm lại được chút lý trí, bà ta đỏ hoe mắt nhìn Thẩm Trang đầy sợ hãi: "Lão gia tử, hu hu..."
Thẩm Trang giơ tay ngăn lại rồi quay sang nhìn Quản gia Thẩm: "Quản gia Thẩm, mấy đứa trẻ đều bị dọa sợ rồi, ông đưa chúng sang sảnh phụ đi. Ngoài ra, hãy gọi Bác sĩ Mạnh qua xem cho A Linh."
"Vâng." Quản gia Thẩm gật đầu rồi tiến lên đỡ Thẩm Quy Linh: "Thiếu gia A Linh."
Khi được Quản gia Thẩm đỡ dậy, cơ thể Thẩm Quy Linh hơi lảo đảo nhưng vẫn cố gắng đứng vững. Thế nhưng từ đầu đến cuối anh ta vẫn không hề ngẩng đầu, cũng không biện minh cho bản thân lấy một câu. Sự ngoan ngoãn hiểu chuyện này đã tạo nên sự tương phản rõ rệt với bộ dạng điên cuồng và hẹp hòi của Diêu Ca.
Diêu Ca thấy vậy lại tức giận định xông lên ra tay, Thẩm Khiêm tuy đang cúi đầu nhưng giống như phía sau có mắt vậy, ông ta liền túm chặt lấy bà ta.
Khương Hoa Sâm đang xem đến đoạn gay cấn thì đột nhiên bị yêu cầu rời đi, cô cảm thấy hơi tiếc nuối khi phải đặt đĩa bánh trên tay xuống.
Cô nhớ lần trước kịch bản cũng diễn ra như thế này, vì Diêu Ca gây hấn nên lão gia tử đã sắp xếp cho mấy đứa trẻ của Thẩm gia sang sảnh phụ.
Trước khi ra cửa, Phương Mi đã từng đặc biệt dặn dò cô rằng không được đi quá gần Thẩm Quy Linh. Bởi vì những đứa trẻ của Khương gia vốn dĩ đã là người ăn nhờ ở đậu, nếu còn thân thiết với con riêng thì chỉ khiến người khác càng thêm coi thường.
Khương Hoa Sâm cũng ghi nhớ kỹ lời dặn của Phương Mi, nên lúc nào cũng giữ thái độ chán ghét và khinh bỉ đối với Thẩm Quy Linh.
Bất chợt nghĩ đến điều gì đó, Khương Hoa Sâm quay đầu nhìn Khương Vãn Ý. Khác với cô, ánh mắt Khương Vãn Ý nhìn Thẩm Quy Linh tràn đầy thiện ý và xót xa. Khương Hoa Sâm nhếch môi đầy ẩn ý, yêu một người đàn ông chính là bắt đầu từ sự xót thương, xem ra cô đoán quả không sai, nhiệm vụ mà Phương Mi giao cho cô và Khương Vãn Ý hoàn toàn khác nhau.
Lúc này Phương Mi hoàn toàn không rảnh để để tâm tới Khương Hoa Sâm. Theo lý mà nói thì chuyện này một người ngoài như bà ta cũng nên tránh mặt, nhưng Thẩm Trang chưa lên tiếng, bà ta cũng không dám cử động. Người nhà họ Thẩm chẳng có ai là hạng vừa, bà ta biết quá nhiều nên khó tránh khỏi bị người khác oán ghét, đúng là đứng ngồi không yên.
Thẩm Trang giơ tay lên rồi ánh mắt chuyển hướng sang Thẩm Khiêm đang quỳ bên cạnh: "Thằng cả, con nói đi."
Sắc mặt Thẩm Khiêm hơi thay đổi, vẻ mặt lộ rõ sự sa sút: "Cha, con nghĩ thông rồi, ngày mai con sẽ tổ chức họp báo để cho A Linh và công chúng một lời giải thích thỏa đáng."
Lời này vừa nói ra thì tất cả mọi người có mặt đều ngây người! Đặc biệt là Diêu Ca, bà ta kinh ngạc đến mức chẳng màng đến thể diện mà gào thét khản cả giọng: "Anh điên rồi! Thẩm Khiêm, có phải anh điên rồi không? Vì một đứa con riêng và một con khốn mà ngay cả thể diện của hai nhà Thẩm Diêu chúng ta, anh cũng không màng tới nữa sao?!"
Thẩm Khiêm hoàn toàn không dao động mà đẩy mạnh Diêu Ca ra. Diêu Ca thấy không thuyết phục được chồng, chỉ đành quay sang nhìn Thẩm Trang đang ngồi ở vị trí chủ tọa: "Cha! Cha không thể đồng ý được, làm như vậy thì sự nghiệp chính trị của anh ấy sẽ bị hủy hoại mất."
Thẩm Trang khẽ liếc mắt nhìn Diêu Ca, cái liếc mắt đó mang theo ý vị thẩm phán và cảnh cáo cực kỳ nặng nề.
Cơ thể Diêu Ca run lên bần bật, những lời lẽ đã chuẩn bị sẵn trong đầu đều nghẹn lại ở cổ họng.
Thấy Diêu Ca đã ngoan ngoãn hơn thì Thẩm Trang mới quay sang nhìn Thẩm Khiêm: "Nếu con đã quyết định xong rồi thì ta cũng không khuyên nữa, cứ làm như vậy đi."
Lão gia tử vậy mà lại đồng ý rồi sao?!
Tất cả mọi người thuộc Đại phòng và Nhị phòng đồng loạt nhìn nhau đầy kinh ngạc. Sau cái chết của Thẩm Tỉ, lão gia tử đã dồn hết tâm trí để bồi dưỡng Thẩm Khiêm, Thẩm gia đã dốc toàn lực của cả tộc mới đưa được Thẩm Khiêm lên vị trí hiện tại, vậy mà bây giờ lại định tự mình phá hủy sao?!
Thế nhưng ở Thẩm gia, không một ai dám nghi ngờ quyết định của Thẩm Trang, một khi chuyện đã được đưa ra ánh sáng thì coi như đã định đoạt.
Thẩm Trang đứng dậy, ánh mắt đảo quanh mọi người một lượt: "Đứa nào đứa nấy đều là lũ nợ đời, chẳng có lấy một đứa nào đầu óc ra hồn."
Vì đã quen bị mắng nên mọi người đều cúi đầu không dám lên tiếng.
Thẩm Trang nói tiếp: "Khó khăn lắm mới có một dịp quay về, ăn cơm xong rồi hãy đi, ta đã bảo nhà bếp hầm canh não heo để các người bồi bổ thêm cho cái đầu óc này rồi."
"..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



