Khương Hoa Sâm nhướn mày liếc nhìn Phó Tuy Nhĩ một cái đầy ẩn ý: "Cháu đích tôn sao?"
Phó Tuy Nhĩ sa sầm mặt mày xoay người định bỏ đi, nhưng Khương Hoa Sâm đã điềm nhiên kéo cô ấy lại. Cô bày ra vẻ mặt như đang khiêm tốn học hỏi mà hỏi rằng: "Lợi hại thật đấy, loại tin tức này mà cô cũng biết sao? Ơ, cô nghe ngóng được chuyện này từ đâu thế?"
Phó Tuy Nhĩ kiêu ngạo đáp: "Tôi lén nghe mẹ tôi nói đấy, Nhị phòng biết anh Lan Hi sắp về nên bắt đầu tìm cách gây chuyện rồi. Nhưng bọn họ cũng chỉ tốn công vô ích mà thôi, đừng có nghĩ mèo mả gà đồng nào cũng có thể đem ra so sánh với anh Lan Hi."
Khương Hoa Sâm khó lòng đồng tình với quan điểm này.
Phó Tuy Nhĩ hỏi: "Cô có biểu cảm gì thế kia, không công nhận sao?"
Phương Mi bình tâm lại một lát mới thoát khỏi sự lúng túng lúc nãy, vừa quay đầu lại đã thấy Khương Hoa Sâm và Phó Tuy Nhĩ đang đứng một góc nói chuyện thầm thì. Khương Hoa Sâm đã thân thiết với con bé ngốc Phó Tuy Nhĩ đó từ bao giờ vậy? Bà ta theo bản năng nhìn về phía Thẩm Kiều, nhưng Thẩm Kiều không hề để tâm đến bên này mà đang cúi đầu nói chuyện với Lão Tứ.
Cả gia đình này đang quây quần vui vẻ, điều đó khiến ba người bọn họ như trở thành kẻ thừa thãi. Phương Mi nở nụ cười trên môi, cố gắng giữ cho bản thân trông thật đoan trang và đúng mực.
Ở phía bên kia, Phó Tuy Nhĩ vẫn còn đang hậm hực bất bình: "Có phải cô không công nhận không? Khương Hoa Sâm, cô có thân phận gì mà dám coi thường anh Lan Hi hả?"
Khương Hoa Sâm liếc nhìn cô ấy. Ở kiếp trước, Phó Tuy Nhĩ đâu có nói như thế này. Lúc cô còn bám lấy Thẩm Lan Hi, cái đồ ngốc này cứ cách ba ngày lại đuổi theo sau lưng cô để cảnh cáo không được có ý đồ với anh ta.
"Lão gia tử."
Lúc này, từ ngoài sảnh truyền đến tiếng chào hỏi của người làm, những người đang thì thầm trong phòng khách lập tức im lặng. Ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt hướng ra phía ngoài cửa.
Thẩm Trang chống gậy đầu rồng, khoác trên mình bộ đồ Đường màu xanh thẫm với áo mã quái thêu chỉ vàng, ông chậm rãi bước vào phòng khách. Theo sát phía sau là Thẩm Khiêm, tiếp đến là Thẩm Chấp và Thẩm Quy Linh.
"Cha."
Tất cả mọi người đang ngồi lập tức đứng dậy, vẻ mặt cung kính và khẽ cúi người chào.
Thẩm Trang đưa mắt quét qua một lượt khắp phòng khách rồi lên tiếng: "Ừ, đã đến đông đủ cả rồi sao?"
"Ông nội!" Lúc này, một tiếng gọi ngọt ngào không đúng lúc vang lên trong sảnh. Mọi người còn chưa kịp phản ứng thì Khương Hoa Sâm đã như một chú bướm rực rỡ nhào tới: "Chúng con đã đợi ông rất lâu rồi đấy ạ."
"Sâm..." Phương Mi thay đổi sắc mặt, định ngăn cản nhưng đã không còn kịp nữa.
Khương Hoa Sâm lắc đầu đáp: "Vẫn chưa ạ, cháu vừa ngủ dậy là qua đây ngay."
Thẩm Trang nghiêng đầu nhìn Thẩm Chấp một cái. Thẩm Chấp hiểu ý, liền từ bàn trà bưng đến một đĩa bánh trái. Thẩm Trang tự mình đón lấy đĩa trà bánh rồi đưa cho Khương Hoa Sâm: "Ăn một chút lót dạ trước đi."
Khương Hoa Sâm ngoan ngoãn bưng đĩa sứ, cười tươi tắn: "Cháu cảm ơn ông nội."
"Đi đi." Thẩm Trang xoa xoa đầu cô.
Bàn trà trong phòng khách có hình vuông, vị trí chủ tọa là của lão gia tử, bên trái là Nhị phòng và bên phải là Tam phòng. Sau khi Thẩm Trang ngồi xuống, người của Nhị phòng và Tam phòng cũng lần lượt ngồi theo.
Thẩm Uyên vờ như tình cờ liếc nhìn Thẩm Khiêm một cái, sau đó chủ động tiến lên rót trà: "Cha..."
Thẩm Trang giơ tay ngắt lời, ánh mắt ông lướt qua mọi người rồi dừng lại trên người Phương Mi: "Qua đây ngồi đi, đều là người nhà cả nên không cần phải khách sáo."
Phương Mi hoàn toàn không ngờ Thẩm Trang lại đề cao bà ta trước mặt mọi người như vậy, trong lòng có chút thấp thỏm và vinh dự: "Vâng ạ."
Bà ta cũng không dám quá tùy tiện nên đã chọn một vị trí ở góc chéo để ngồi xuống. Tuy vị trí có hơi lệch nhưng việc có thể ngồi cùng hàng với các vị tiên sinh và tiểu thư nhà họ Thẩm trong nội sảnh đã khiến Phương Mi cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.
Mấy người thuộc hàng hậu bối vẫn đứng nghiêm chỉnh. Khương Hoa Sâm kẹp con búp bê sói xám ở nách, một tay bưng đĩa sứ, một tay thì thong thả ăn.
"Đúng là đồ thích làm màu." Phó Tuy Nhĩ đột nhiên lại thấy ngứa mắt với Khương Hoa Sâm.
Khương Hoa Sâm chẳng mấy quan tâm, cô cầm một miếng bánh đưa tới trước mặt: "Này, mời cô ăn đấy."
Vẻ mặt Phó Tuy Nhĩ đầy sự chê bai, vốn dĩ định từ chối nhưng không hiểu sao vừa mở miệng đã cắn chặt lấy miếng bánh.
"..."
Hai người cứ thế ríu rít với nhau, người ngoài nhìn vào còn tưởng quan hệ của họ tốt đẹp lắm. Khương Vãn Ý ở bên cạnh chứng kiến tất cả mà tức đến đỏ cả mắt.
Ở phía bên kia, lão gia tử bưng chén trà, đôi mắt hơi khép hờ: "A Khiêm, chuyện này để con nói đi."
Thẩm Khiêm gật đầu, quay lại nhìn Thẩm Quy Linh một cái: "A Linh, lại đây."
Lúc này mọi người mới phát hiện phía sau Thẩm Chấp còn có một thiếu niên.
Thẩm Quy Linh bước lên phía trước.
Phó Tuy Nhĩ kinh ngạc đến mức phun cả vụn bánh ra ngoài: "Trời đất ơi! Cực phẩm kìa!"
Khương Hoa Sâm cúi đầu lau đi những vụn bánh trên mặt, nhìn đống vụn trong đĩa mà đột nhiên chẳng còn tâm trí nào để ăn nữa.
Thẩm Khiêm dõng dạc: "Giới thiệu với mọi người một chút, đây là con trai tôi, Thẩm Quy Linh."
Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều chấn động! Lão Tứ thậm chí còn không ngồi yên được mà trực tiếp nhảy dựng lên khỏi ghế: "Anh cả, anh đang nói đùa gì thế?"
Những người ngồi ở đây đều là những kẻ tinh đời, Thẩm Khiêm đột nhiên lòi ra một đứa con trai, chắc chắn đứa trẻ này có lai lịch không chính đáng.
"Làm loạn cái gì đấy?" Lão gia tử dùng gậy gõ mạnh xuống đất.
Lúc này mọi người mới sực tỉnh, sau cơn kinh ngạc, họ đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Thẩm Trang. Đừng nhìn Thẩm Khiêm hiện tại đang thăng tiến rực rỡ trên con đường quan lộ, nhưng gặp phải chuyện như thế này thì vẫn phải xem thái độ của lão gia tử ra sao.
"A Linh, lại đây." Thẩm Trang vẫy tay gọi Thẩm Quy Linh.
Thẩm Quy Linh vẻ mặt dịu dàng, lặng lẽ tiến lên phía trước.
Thẩm Trang đưa chén trà trong tay ra: "Dập đầu, dâng trà, coi như là đã nhận tổ quy tông."
Lão gia tử vậy mà thừa nhận rồi sao?
Tâm tư mỗi người một khác, họ không khỏi tò mò đánh giá thiếu niên trước mặt.
Cái nhìn này khiến người ta khó lòng rời mắt, hàng con cháu nhà họ Thẩm vốn không thiếu những thanh niên tài tú, nhưng thật sự chưa có ai có khí chất và diện mạo thoát tục như thế này. Toàn bộ Thẩm gia e rằng chỉ có vị đích tôn mà lão gia tử thương nhớ nhất mới có thể đem ra so sánh.
Thẩm Quy Linh dùng hai tay đón lấy chén trà, động tác quỳ xuống và dập đầu diễn ra vô cùng dứt khoát: "Ông nội, mời ông uống trà."
Thẩm Trang mỉm cười đón lấy chén trà nóng trong tay anh ta rồi uống cạn.
"Ngoan. Đi gặp các chú bác và cô của cháu đi."
Thẩm Chấp bưng khay trà, trên đó có tổng cộng sáu chén trà nóng.
Theo thứ tự lớn nhỏ, bắt đầu từ Nhị phòng là Thẩm Uyên.
Có Thẩm Trang ở đây trấn giữ, cho dù mọi người có tâm tư gì cũng không dám biểu lộ ra ngoài. Tất cả đều là người thông minh, vì lão gia tử đã gọi mọi người đến và làm sáng tỏ chuyện này, chứng tỏ Thẩm Quy Linh đã nhận được sự chấp thuận của gia tộc. Lễ gặp mặt lúc này không hẳn là để giới thiệu Thẩm Quy Linh, mà giống như một lời nhắc nhở rằng một khi đã nhận lễ và uống trà thì phải gánh vác trách nhiệm của bậc chú bác cô dì.
Thẩm Chấp đưa trà và thay mặt giới thiệu: "Đây là Thẩm nhị tiên sinh."
Thẩm Quy Linh cúi người quỳ xuống, nâng chén trà dâng lên: "Mời chú Hai uống trà."
"Được."
Thẩm Uyên mỉm cười gật đầu, đang định đưa tay đón lấy thì trong sảnh đột nhiên vang lên một tiếng quát tháo đầy giận dữ, không hề đúng lúc.
"Một đứa con riêng không ra gì, dựa vào cái gì mà đòi bước vào cửa nhà họ Thẩm?!"
Khương Hoa Sâm thong thả gạt đi vụn bánh trên đĩa sứ, chọn một miếng trà quả sạch sẽ rồi nhét vào miệng.
Tiếp tục ăn bánh...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
