Lục Tắc tới phòng khách khi đã không còn sớm, nhưng vừa bước vào cửa, hắn vẫn lập tức thu hút không ít ánh mắt.
Chư vị quý nữ đều không nhịn được lén đưa mắt đánh giá hắn.
Nếu nói về vị quý tế tốt nhất kinh thành, bảy tám năm trước hẳn phải kể đến Tạ gia Tam Lang Tạ Hồi. Chàng sinh đến phong thần tuấn lãng, thanh nhã xuất trần, xuất thân từ danh môn Tạ thị, lại giữ mình đoan chính, bên cạnh đến một người thông phòng cũng không có. Hơn nữa Tạ Hồi văn tài xuất chúng, lần đầu dự khoa cử đã được bệ hạ đích thân điểm làm Thám Hoa lang.
Chỉ tiếc Tạ Hồi từ sớm đã là vị hôn phu của Lục gia Nhị nương tử, lại bởi giữa hai người có chênh lệch tuổi tác không nhỏ nên hôn sự kéo dài suốt mấy năm.
Đã có chủ thì không thể nhớ thương, bởi vậy Lục Tắc còn chưa định thân tự nhiên trở thành đối tượng được săn đón nhất.
Quốc công phủ quyền thế hiển hách, Vệ Quốc công nắm giữ trọng binh, uy danh lừng lẫy. Lục Tắc lại là đích tử duy nhất của Vệ Quốc công, cũng là người thừa kế duy nhất của Quốc công phủ sau này. Hơn nữa hắn còn rất được bệ hạ coi trọng, tiền đồ ngày sau hiển nhiên không thể đo lường.
Người như vậy, nếu có thể gả cho hắn, không nói tới chuyện khác, chỉ riêng thân phận ấy thôi, ngày sau ra ngoài người khác cũng phải kính nể ba phần.
Các quý nữ tới dự yến, người nào chẳng từng được phụ mẫu trong nhà dặn dò kỹ càng. Chỉ là tuy trong lòng có ý, nhưng cũng chẳng phải ai cũng bỏ được thể diện để chủ động tiến lên bắt chuyện.
Ít nhất khi Lục Tắc mang theo vẻ mặt lạnh nhạt bước ngang qua, không một vị quý nữ nào dám tiến lên mở lời.
Ngược lại Lục Thư Du bị mọi người nhiệt tình vây quanh ở giữa, chỉ cảm thấy từ lúc mấy vị huynh trưởng, đặc biệt là đại ca và nhị ca xuất hiện, thái độ của mọi người đối với nàng liền trở nên thân thiết hơn hẳn.
Tiểu cô nương nhất thời có chút khó xử, cảm thấy nếu muốn chọn tẩu tẩu thì vẫn là A Phù biểu tỷ tốt hơn. Biểu tỷ dung mạo xinh đẹp, lại không có thói đạp thấp nâng cao, đối đãi với nha hoàn bên cạnh cũng ôn hòa rộng lượng, trong lòng nàng vẫn thích A Phù biểu tỷ hơn.
Nhưng đại ca đã có A Phù biểu tỷ rồi, còn nhị ca thì chưa có a!
Biểu tỷ chỉ có một người, dù tốt đến đâu cũng không thể chia ra được.
Tiểu cô nương nhớ tới lời dặn dò của tổ mẫu từ sáng sớm, lấy hết can đảm vẫy tay về phía bên kia, ngoan ngoãn gọi: “Nhị... Nhị ca!”
Lục Tắc đương nhiên sẽ không làm muội muội mất mặt. Hắn dừng bước, đi về phía Lục Thư Du. Chỉ là thấy xung quanh toàn là nữ quyến nên không tiến lại quá gần, cách vài bước đã dừng lại, hỏi: “Có chuyện gì?”
Lục Thư Du chưa từng làm chuyện mai mối bao giờ, nhất thời lắp bắp không biết nên mở lời thế nào.
Ngược lại, một vị tiểu nương tử họ Chu đứng cạnh nàng chủ động lên tiếng: “Nghe danh hội họa của Thế tử tinh diệu đã lâu, không biết hôm nay có cơ hội được chiêm ngưỡng hay không?”
Chu tiểu nương tử xuất thân từ gia đình võ tướng. Phụ thân nàng là thuộc hạ dưới trướng Vệ Quốc công, từ nhỏ nghe nhiều chuyện về vị Vệ thế tử văn võ song toàn nên trong lòng rất có hảo cảm. Nàng vốn không phải người làm bộ làm tịch, bởi vậy mới hào phóng mở lời như thế.
Kỳ thực, loại tiểu nương tử như vậy rất dễ khiến người khác yêu mến.
Nhưng tiếc rằng Lục Tắc chẳng có tâm tư ấy, tự nhiên không muốn khiến Chu tiểu nương tử sinh ra ảo tưởng. Hắn chỉ lạnh nhạt đáp: “Đã lâu ta không vẽ, sớm đã ngượng tay rồi.”
Chu tiểu nương tử cũng chẳng phải kẻ ngốc. Vừa nghe lời này liền hiểu ngay Lục Tắc vô tình với mình. Trong lòng nàng không khỏi thầm mắng, dáng vẻ lạnh như băng như thế, cũng chẳng biết rốt cuộc vị tiểu nương tử nào mới có thể lọt vào mắt hắn!
Ngày thường nàng vốn khinh thường nhất những kẻ dây dưa không dứt. Nữ nhi nhà võ tướng xưa nay đều cầm được buông được, đã biết đối phương vô ý, tự nhiên không tiếp tục tìm chuyện để nói nữa.
Những người khác thấy Chu tiểu nương tử cũng chịu thiệt, lại nhìn gương mặt lạnh lùng của Lục Tắc, càng không ai dám mở miệng.
Thôi vậy, thân phận tuy cao quý thật đấy, nhưng tính tình lại quá lạnh nhạt, cao cao tại thượng, thật khó gần gũi.
Các tiểu nương tử dần mất hứng thú. Lục Thư Du cố gắng tìm đề tài cũng chẳng có kết quả, đành trơ mắt nhìn nhị ca mình rời đi.
Chuyện mai mối không thành, nhưng yến thưởng hoa từ đầu đến cuối cũng không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Mọi người hứng thú mà đến, lúc ra về cũng xem như khách chủ đều vui.
Lục Thư Du tiễn từng người một, đợi đến khi mọi người đều đã rời đi mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng quay đầu tìm một vòng, chỉ thấy đại ca, tam ca và tứ đệ, không khỏi ngạc nhiên hỏi: “Nhị ca đâu rồi?”
Hôm nay Lục Trí vốn không định tới. Không giống Lục Tắc bị lão phu nhân căn dặn nhất định phải tham dự, hắn chỉ nghĩ đây là lần đầu muội muội và Giang biểu muội đứng ra tổ chức yến tiệc trong phủ nên mới cố ý tới chống đỡ thể diện cho hai người. Chỉ là sau khi đến nơi lại không thấy Giang Vãn Phù đâu, trong lòng liền có chút thất thần.
Nghe muội muội hỏi mình, Lục Trí mới đáp: “Vừa rồi còn ở đây, có lẽ đã trở về trước rồi.”
Lục Thư Du nghĩ tới chuyện hôm nay không hoàn thành lời dặn dò của tổ mẫu, trong lòng có chút chán nản. Nàng lại nhìn đại ca một cái, nhớ tới vị A Phù biểu tỷ đang “bị bệnh”, liền nói: “Đại ca, biểu tỷ bị bệnh rồi.”
Lục Trí vừa nghe, theo bản năng liền căng thẳng, trên mặt cũng hiện rõ vài phần lo lắng.
Lục Thư Du nhìn thấy rất rõ, trong lòng lập tức vui mừng. Đại ca rõ ràng có ý với biểu tỷ!
Đại ca ôn nhu nho nhã, biểu tỷ dịu dàng hiền thục, hai người quả thực là một đôi xứng đôi vừa lứa. Trong hí văn chẳng phải vẫn thường nói, biểu huynh biểu muội là dễ nên duyên nhất hay sao?
A Phù biểu tỷ tốt như vậy, cũng chỉ có đại ca mới xứng với nàng!
Về phần Lục Tắc, hắn không trở về Lập Tuyết Đường mà được Hà ma ma mời tới Phúc An Đường.
Lục lão phu nhân thấy tôn nhi bước vào, nhớ tới chuyện Hà ma ma vừa bẩm báo hôm nay, trong lòng có chút phát sầu. Bà phất tay cho đám hạ nhân lui ra ngoài rồi dò hỏi: “Nghe nói hôm nay có một vị Chu nương tử rất ngưỡng mộ tranh của con. Chỗ tổ mẫu vẫn còn giữ vài bức họa cũ của con, hay là đem tặng sang Chu phủ?”
Lục Tắc nghe vậy liền thẳng thắn đáp: “Tôn nhi vô ý.”
Lời này đã đủ rõ ràng. Nếu tôn nhi không có ý với người ta, bà tự nhiên cũng không thể ép buộc. Bà nhìn đứa cháu trai lãnh đạm trước mặt, chậm rãi nói: “Không phải tổ mẫu muốn thúc ép con. Chỉ là huynh đệ các con vốn đã đến tuổi thành thân từ lâu, nếu cứ kéo dài e rằng không ổn. Đại ca con thì ta không lo, A Phù là đứa trẻ tốt. Tam Lang ta cũng chẳng lo, mẫu thân nó đã sớm chọn được người thích hợp. Chỉ có mình con vẫn chưa có chút động tĩnh nào. Thê tử của con sau này sẽ là người chấp chưởng nội viện Quốc công phủ, tuyệt đối không thể qua loa. Dù thế nào cũng phải để tổ mẫu và mẫu thân con xem xét tính tình trước đã. Tới lui một thời gian, ít nhất cũng mất nửa năm. Nếu hiện giờ con có ý với tiểu nương tử nhà nào, dù chỉ là một chút tâm tư thôi, cũng cứ nói với tổ mẫu. Tổ mẫu nhất định giữ kín cho con.”
Nói xong, bà ngẩng đầu nhìn Lục Tắc đầy chờ đợi.
Nhưng trong tai Lục Tắc chỉ còn vang vọng câu nói: “Đại ca con thì ta không lo, A Phù là đứa trẻ tốt.”
Trong lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác phiền muộn khó nói thành lời. Trầm mặc một lát, hắn khẽ lắc đầu: “Không có.”
Lục lão phu nhân có phần thất vọng, nhưng cũng không quá bất ngờ. Từ trước đến nay tôn nhi một lòng lo việc quân doanh, nay lại lao đầu vào Hình bộ, hiển nhiên vẫn chưa khai khiếu.
Bà chỉ đành gật đầu nói: “Trước kia không có thì thôi. Nhưng từ hôm nay trở đi, con phải để tâm nhiều hơn. Hôn sự của con liên quan tới cả Quốc công phủ. Tổ mẫu không muốn ép con, nhưng lại không thể không ép. Con hiểu không, Nhị Lang?”
Lục Tắc rũ mắt.
Ở độ tuổi này của hắn, quả thực cũng nên thành thân rồi.
Hắn không hề bài xích chuyện cưới vợ. Nam nhân trên đời sớm muộn gì cũng phải cưới vợ, chẳng qua chỉ khác nhau ở sớm hay muộn mà thôi.
Lục Tắc ngẩng đầu, nhìn ánh mắt đầy mong đợi của tổ mẫu, cuối cùng nhàn nhạt đáp: “Chuyện này, tôn nhi đã hiểu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)