Lưu Triệu thân là Thái tử, dĩ nhiên chẳng thèm để tâm tới hai nha hoàn nhỏ bé. Hắn khẽ phất tay, nội thị bên cạnh lập tức tiến lên, mỗi người lôi đi một kẻ, chỉ còn lại một mình tiểu nương tử mềm mại đứng trước mặt hắn.
Quả thực là một mỹ nhân tuyệt sắc.
Băng cơ ngọc cốt, dung nhan rực rỡ, vòng eo nhỏ nhắn kia khiến Lưu Triệu nhìn mà trong lòng nóng lên. Ngay cả lúc kinh hoảng cũng mang theo vẻ yếu đuối đáng thương, khiến người ta sinh lòng thương tiếc.
Lưu Triệu từ trước đến nay quen thói ỷ thế làm càn. Ni cô, quả phụ, phụ nhân có chồng, thậm chí cả những thư sinh thanh tú trong Quốc tử giám, hắn cũng từng động tâm tư, huống hồ chỉ là một tiểu nương tử mềm yếu trước mắt.
Khách nhân của Quốc công phủ thì đã sao?
Thiên hạ này còn có nữ nhân nào là Thái tử hắn không thể chạm tới?
Lưu Triệu nở nụ cười, trực tiếp đưa tay muốn nắm lấy cổ tay trắng nõn của Giang Vãn Phù, vừa cười vừa nói: “Tiểu nương tử sợ gì chứ? Cô sẽ không ăn thịt người, bất quá chỉ muốn cùng nàng trò chuyện vài câu mà thôi——”
Vừa dứt lời, bàn tay đã chạm tới cổ tay Giang Vãn Phù. Cảm giác ấy tựa như rắn độc quấn thân, khiến nàng kinh hãi tránh né, ghê tởm đến mức suýt buồn nôn.
Lưu Triệu lại chẳng hề sốt ruột. Hắn còn rất nhiều thời gian để chậm rãi đùa bỡn. Thấy Giang Vãn Phù phản kháng, hắn càng thêm hứng thú, liền hất cằm ra hiệu cho nội thị, đám hoạn quan lập tức chắn kín mọi lối đi.
Tiêm Vân cùng Lăng Chi bị bịt miệng, giữ chặt không buông, muốn kêu cũng không được, muốn giúp cũng chẳng xong, chỉ biết sốt ruột đến rơi nước mắt.
Giang Vãn Phù nhắm mắt, ép bản thân bình tĩnh lại, lặng lẽ tháo cây trâm trên đầu trong lúc hoảng loạn, nắm chặt trong tay áo.
Ngay khoảnh khắc Lưu Triệu áp sát, nàng dốc toàn lực đâm mạnh cây trâm về phía hắn.
Keng ——
Cây trâm rơi xuống đất, cổ tay nàng cũng bị một bàn tay lớn giữ lại.
Phía sau nàng có người đứng đó. Lồng ngực nóng ấm áp sát sau lưng, giọng nói trầm ổn vang lên, mang đến cảm giác an tâm lạ thường.
“Không sao rồi.”
Nước mắt Giang Vãn Phù lập tức tuôn rơi. Mọi tủi thân trong lòng trong khoảnh khắc đều dâng trào, nàng theo bản năng nghẹn ngào gọi một tiếng: “Nhị biểu ca.”
“Ta ở đây.”
Lục Tắc khẽ đáp. Hắn rũ mắt nhìn tiểu nương tử đang tựa trước ngực mình. Thân thể nàng run rẩy không ngừng, gầy yếu mảnh mai như chim non vừa trải qua mưa gió, ngay cả gương mặt cũng trắng bệch không còn huyết sắc.
Trong khoảnh khắc ấy, trong lòng Lục Tắc chợt lướt qua một ý niệm âm u. Hắn nâng mắt nhìn về phía biểu huynh Lưu Triệu, sắc mặt lại bình thản như thường, mở lời: “Điện hạ, đây là biểu muội của thần.”
Lưu Triệu bị Lục Tắc bắt gặp tại trận, tuy chẳng đến mức xấu hổ, nhưng ít nhiều cũng có chút mất tự nhiên. Lục Tắc là biểu đệ của hắn không sai, nhưng Hoàng thượng lại đặc biệt coi trọng Lục Tắc, động một chút liền bảo hắn noi theo người này. Bởi vậy mỗi lần đối diện với gương mặt nghiêm chỉnh ấy, hắn đều cảm thấy không được thoải mái.
Huống hồ hôm nay hắn tới Quốc công phủ ngoài mặt là dự yến thưởng hoa, thực chất lại có việc muốn nhờ Lục Tắc.
Nào ngờ vừa tới đã trêu ghẹo biểu muội của người ta, còn bị bắt gặp ngay tại chỗ, nhất thời cũng có chút lúng túng.
Da mặt Lưu Triệu vốn rất dày, rất nhanh đã giả vờ như không có chuyện gì, cười nói: “Thì ra là biểu muội của Nhị Lang. Đã vậy cũng là biểu muội của cô rồi. Biểu muội, vừa rồi biểu ca chỉ muốn hỏi đường, nào ngờ lại khiến muội bị kinh sợ.”
Nói xong, hắn liếc thấy hai nha hoàn vẫn còn bị giữ lại, liền trừng mắt nhìn nội thị một cái, quát lớn: “Đám cẩu nô tài còn không mau thả người! Chỉ hỏi đường mà cũng làm không xong, nuôi các ngươi có ích gì!”
Đám hoạn quan vừa nghe liền hiểu Thái tử đang tìm bậc thang để bước xuống, vội vàng buông tay rồi liên tiếp quỳ sụp xuống đất nhận tội: “Đều là do nô tài miệng lưỡi vụng về, mới khiến vị nương tử này hiểu lầm.”
Nói xong lại liên tục tự tát vào mặt mình.
Lục Tắc chỉ lạnh nhạt nhìn, không ngăn cản, cũng chẳng mở miệng. Lưu Triệu thấy chẳng ai chịu cho mình thể diện, càng thêm ngượng ngùng, liền đá tên hoạn quan một cái rồi vội vàng nói: “Trong cung còn có việc, ngày khác cô lại tới tìm biểu đệ.”
Dứt lời liền dẫn người vội vã rời đi.
Nội thị vừa nghe liền hiểu hắn muốn tới chỗ thê tử của một tú tài mới bị ép đoạt mất, vội vàng sai người chuẩn bị kiệu, hướng Tam Lý Bình mà đi.
Về phía Giang Vãn Phù, nàng phải mất một lúc lâu mới bình tĩnh trở lại. Sau khi dịu dàng dỗ dành Tiêm Vân và Lăng Chi đang khóc nức nở, nàng mới tiến tới trước mặt Lục Tắc, khom gối hành lễ, nhỏ giọng nói: “Đa tạ Nhị biểu ca vừa rồi ra tay cứu giúp.”
Đến lúc này nàng mới biết người kia là Thái tử. Nếu đổi lại là người khác, chưa chắc đã vì nàng mà đắc tội Đông cung. Bởi vậy trong lòng nàng thực sự cảm kích Lục Tắc.
Trước đây nàng vẫn luôn cho rằng Lục Tắc tính tình lạnh nhạt. Nay lại có cái nhìn khác, chỉ cảm thấy Nhị biểu ca tuy ngoài lạnh trong nóng, nhưng thực sự là một người tốt.
Lục Tắc rũ mắt nhìn nàng. Ánh mắt vô tình lướt qua sau gáy nàng, nơi đó có một nốt ruồi son nhỏ. Trong những giấc mộng kia, hắn đã không chỉ một lần nhìn thấy, cũng không chỉ một lần hôn lên nó.
Hắn chợt lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay, trực tiếp đưa tới.
Giang Vãn Phù ngẩn người, theo bản năng nhận lấy.
Lục Tắc nhàn nhạt nói: “Nước mắt.”
Giang Vãn Phù lúc này mới hiểu ý. Vừa rồi nàng bị dọa không nhẹ, lại chỉ lo dỗ dành Tiêm Vân cùng Lăng Chi, ngược lại quên mất bản thân. Nàng vội vàng lau nước mắt, vì quá gấp gáp nên chiếc khăn quệt mạnh qua khóe mắt, khiến nơi ấy đỏ lên một mảng.
Lục Tắc liếc nhìn một cái rồi rất nhanh dời mắt đi, thản nhiên nói: “Cây trâm quá cùn. Nếu muốn đâm người, đừng đâm vào ngực. Sức nàng yếu, không đâm xuyên được.”
Giang Vãn Phù sững sờ, hé môi muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên đáp ra sao.
Lục Tắc cũng chẳng để tâm, ngẩng đầu tiếp tục chỉ dạy: “Hãy đâm vào bụng dưới, cách rốn chừng ba tấc. Đó là nơi yếu hại nhất của nam nhân.”
Lời này vừa thốt ra, đừng nói Giang Vãn Phù, ngay cả Tiêm Vân và Lăng Chi vẫn còn đang kinh hãi cũng ngây người tại chỗ.
Thế nhưng Lục Tắc vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, dường như hoàn toàn không cảm thấy mình đang dạy hư biểu muội, ngược lại còn bình tĩnh nói: “Trở về đi. Bên A Du, ta sẽ thay nàng giải thích.”
Đã xảy ra chuyện như vậy, Giang Vãn Phù tự nhiên không còn tâm trạng dự yến thưởng hoa nữa. Sau khi hoàn hồn, nàng lại cảm tạ Lục Tắc một phen rồi vội vàng dẫn theo Tiêm Vân và Lăng Chi trở về.
Đợi bóng dáng nàng khuất hẳn nơi xa, Lục Tắc cúi người nhặt cây trâm dưới đất lên.
Cây trâm đã gãy.
Chuỗi ngọc trên đầu trâm cũng đứt thành hai đoạn.
Lục Tắc lặng lẽ nhìn hồi lâu rồi cất vào trong tay áo. Sau đó nhàn nhạt liếc tên tùy tùng đang kinh ngạc nhìn cảnh ấy, trầm giọng nói: “Đi thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

