Tần Hoài Sơ cảm thấy trạng thái của cô hôm nay không đúng lắm, muốn hỏi xem có chuyện gì, nhưng môi vẫn bị cô chặn kín, làm sao cũng không chịu buông ra.
Tần Hoài Sơ bị cô trêu chọc đến kí./ch thích, hô hấp dần trở nên nặng nề, đang định chủ động hôn sâu, lại cảm nhận được vị mặn nhàn nhạt trên môi và đầu lưỡi, là nước mắt của cô.
"Hay là, lại có xích mích gì với Cố Tích à?"
Thẩm Băng Đàn không nói lời nào, lại rướn người hôn anh.
Tần Hoài Sơ nhớ tới lúc anh đến đón Thẩm Băng Đàn, Cố Tần và Mục Sở cũng có mặt.
Rồi liên hệ với chuyện Thẩm Băng Đàn vừa hỏi thăm về vết thương ở chân của anh.
Xem ra cô đã biết gì đó.
Anh bất đắc dĩ bật cười, ôm lấy mặt Thẩm Băng Đàn, áp trán vào trán cô, nhẹ giọng nỉ non: "Ngốc quá."
Thẩm Băng Đàn nước mắt lưng tròng ngẩng đầu lên, đau lòng cho anh: "Trên thế giới này có biết bao cô gái tốt như vậy, sao anh lại quen em chứ?"
Cô luôn làm liên lụy tới anh, còn hại anh bị thương.
Tần Hoài Sơ hôn lên những giọt nước mắt nơi khóe mắt cô, giọng nói trầm thấp tràn đầy dịu dàng vô hạn: "Bởi vì toàn thế giới này, anh chỉ thích em."
Anh cúi đầu, hôn nhẹ lên đôi môi đỏ mọng anh đào của cô.
Trong lòng Thẩm Băng Đàn như được thứ gì đó mềm mại lấp đầy, dòng chảy ấm áp chảy qua khắp cơ thể.
Cô vòng tay qua cổ anh, lại rướn người hôn anh.
Tần Hoài Sơ nghiêng đầu né tránh, nhướng mày nhìn cô: "Muốn đền bù cho anh à?"
Dưới màn đêm, ánh sáng mờ nhạt từ tầng hầm chiếu vào, làm nổi bật đường nét cứng rắn sắc sảo trên khuôn mặt anh.
Đầu ngón tay Tần Hoài Sơ nâng cằm cô lên: "Đã như vậy, chỉ ôm anh hôn hai cái thôi sao đủ được?"
Bàn tay rộng lớn của anh siết chặt eo cô, cánh môi mỏng ghé sát bên tai cô, giọng nói trầm thấp, còn có chút khàn khàn, "Có dám làm tình với anh không?"
Thẩm Băng Đàn bị anh ôm ngồi trên đùi, cảm nhận được một tia khác thường, tim cô không khỏi nảy lên mấy cái, cả người cứng đờ ngồi im không nhúc nhích.
Bên tai vẫn văng vẳng câu nói của anh, như thể bị ai đó nhấn nút repeat.
Tần Hoài Sơ đã lại dán môi tới, nụ hôn tinh mịn thuận theo bờ môi trằn trọc tới vành tai, lại hôn thẳng một đường tới xương quai xanh của cô.
Áo khoác chẳng biết từ lúc nào đã bị anh cởi bỏ, bên trong chỉ còn lại chiếc áo hai dây màu trắng, từng chút mát lạnh từ từ xâm nhập.
Mái tóc đen nhánh tán loạn trên cổ và vai cô, làm nổi bật làn da trắng hồng không tì vết, âm thầm thu hút người nhìn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

