Nếu như không phải lúc này Thẩm Băng Đàn đang ở thế yếu, có lẽ cô sẽ không nhịn được mà đá thẳng vào mặt Tần Hoài Sơ.
Nhưng bây giờ cô chỉ có thể quấn chặt mình trong chăn, cố gắng giữ bình tĩnh: "Anh ra ngoài đi, em phải thay quần áo."
Tần Hoài Sơ vẫn chống hai tay lên thành giường xích lại gần cô, đáy mắt mang theo vài phần mê hoặc: "Có cần anh mặc giúp em không?"
Thẩm Băng Đàn trợn mắt nhìn anh, lập tức phản bác: "Không cần, em tự có tay."
"Vậy anh ở đây cũng không sao chứ?" Tần Hoài Sơ ngồi xuống, có vẻ như không có ý định rời đi.
Thẩm Băng Đàn câm nín, rõ ràng anh đang cố ý giở trò lưu manh.
Cô thở dài, dịu giọng nói: "Anh đừng đùa nữa, để em mặc quần áo trước đã. Bây giờ em vừa mệt, lại vừa đói."
Cô đã tập múa cả một ngày trời rồi.
Đã rất lâu rồi cô chưa luyện tập quá sức như vậy, gân cốt cả người như muốn rã ra, chân cũng mỏi đến mức không nhấc lên nổi.
Sau khi Tần Hoài Sơ ra khỏi phòng ngủ, còn tiện tay đóng cửa lại.
Hình ảnh cô vừa tắm xong được anh ôm trong lòng hiện lên dồn dập trong tâm trí, hết lần này đến lần khác kích thích thần kinh của anh.
Anh hít một hơi thật sâu, vào phòng tắm rửa mặt bằng nước lạnh.
Lúc ăn tối Thẩm Băng Đàn khá bơ phờ, thậm chí còn không buồn nhấc tay gắp thức ăn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

