Lâm Uyên vui vẻ cái gì chứ?
Đại khái là người khác vừa mới đọc đề, ta đã làm xong đáp án rồi nộp bài.
Người khác phải xem xét tỉ mỉ sự việc mới có thể hiểu được, còn hắn chỉ cần liếc mắt nhìn đã hiểu rõ toàn bộ chuyện gì xảy ra.
Lâm Uyên đang đọc sách.
Trên tay hắn là quyển sách có tên gọi: “Quy tắc quay chụp điện ảnh”, hắn đọc xong cũng liền lĩnh ngộ được ngay.
Cái được gọi là thuốc tăng cường trí nhớ, nó không chỉ tăng cường khả năng ghi nhớ của Lâm Uyên, giúp bản thân hắn vừa gặp qua từ ngữ liền không thể quên được, đồng thời còn nâng cao khả năng đọc hiểu cho phép hắn thực sự thông thấu ý nghĩa của những từ ngữ đó.
Lúc này, Lâm Uyên đột nhiên hiểu ra tại sao em gái hắn dựa vào những thành tích học tập đạt được, hoặc chỉ cần được ăn trứng muối lại có thể vui vẻ đến như vậy.
Đó là niềm vui khi có được cảm giác thành tựu.
Vì vậy trong những ngày tiếp theo, mỗi ngày Lâm Uyên đều trải qua sự thống khổ khi cào thẻ và sự vui vẻ trong học tập.
Cho đến tận cuối tháng hai, khi “Đường Bá Hổ Điểm Thu Hương” chính thức bấm máy, Lâm Uyên cũng không thể ngăn được đà học tập của chính bản thân mình.
Kiến thức về điện ảnh như đại dương mênh mông, rộng lớn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)