Kỳ thật phần lớn các bộ phim đều phải chuẩn bị trong một thời gian dài, cho nên sau khi đoàn làm phim chọn được dàn diễn viên phù hợp, các khâu khác cũng cần phải mất một khoảng thời gian để có thể sắp xếp chu toàn.
Nhưng những công việc đó không tới phiên một biên kịch như Lâm Uyên phải để ý, trách nhiệm này của giám đốc sản xuất và đạo diễn.
Lúc ăn cơm tất niên.
Lâm Huyên không ngừng khuyên mẹ, sau này hãy ở lại Tô Thành dưỡng lão, đừng quay về làm việc nữa, với điều kiện của Lâm gia hiện tại, căn bản không cần mẹ phải tiếp tục khổ cực kiếm tiền.
Mẹ do dự một hồi lâu, cuối cùng vẫn miễn cưỡng đồng ý.
Người trong nhà đều ở lại Tô Thành, cho dù mẹ có tình cảm nồng nàn với cố hương bao nhiêu, cũng không thể ngăn lại mong muốn gia đình đoàn viên của tụi nhỏ.
Mẹ gật đầu đồng ý khiến cho cả nhà đều cảm thấy vui vẻ.
Cũng trong thời điểm Xuân Tiết này, «Tru Tiên» do Lâm Uyên lấy bút danh Sở Cuồng sáng tác, cuối cùng đã đến hồi kết.
Nhưng cho dù là không khí Xuân Tiết, cũng không thể nào hòa tan được oán niệm của độc giả.
Bởi vì đợi đến kết cục «Tru Tiên», độc giả cũng không chờ được tình tiết Bích Dao sống lại mà họ mong muốn!
“Trời đánh Sở Cuồng lão tặc!”
“Đến hết năm cũng không để người ta được thoải mái!”
“Nói Bích Dao sẽ sống lại đâu rồi? Sớm biết vậy, lúc Bích Dao chết ta liền đốt cuốn sách này, ít nhất còn có thể lưu lại chút niệm tưởng.”
“Kết cục ít nhất cũng phải cho Trương Tiểu Phạm gặp lại Tuyết Kỳ chứ.”
“Hắn viết thành như vậy, sau này ta sẽ không tùy tiện đi đọc sách của hắn nữa.”
“Lần sau Sở Cuồng có ý định ra sách mới, cầu biên tập nhất định phải đè cái tay của lão tặc này lại!”
“...”
Đương nhiên oán niệm thì oán niệm, thực sự trong nội tâm của độc giả vẫn rất công nhận «Tru Tiên».
Bởi vì lúc trước Bích Dao chết, độc giả đã bị ngược tâm qua một lần rồi, cho nên đến kết cục của «Tru Tiên» không viết hồi sinh, chỉ là để cho nội tâm của độc giả có thêm vài phần tiếc nuối mà thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


