Khổng An lần này tới, đương nhiên là vì chuyện của Lâm Uyên.
Lâm Uyên lấy sức một người, tăng lên trình độ vẽ phác họa toàn bộ hệ mỹ thuật!
Nhân tài như vậy Khổng An đã sớm hạ quyết tâm, phải đem đối phương chuyển tới hệ mỹ thuật của mình ——
Để Lâm Uyên ở lại hệ soạn nhạc chính là lãng phí nhân tài.
Bất quá Khổng An vốn không muốn đi tìm Thi Thành sớm như thế này, dù sao đổi ngành là một chuyện rất phiền toái, hơn nữa học kỳ này cũng sắp kết thúc.
Hắn đã đợi vài tháng rồi, đợi thêm chút nữa cũng không phải vấn đề.
Tại sao?
Bởi vì vừa xuất hiện một kết quả kinh người ——
Toàn bộ hệ mỹ thuật!
Năm mươi sinh viên đứng đầu trong bài thi vẽ phác họa, có bốn mươi hai người là Lâm Uyên dạy ra từ câu lạc bộ hội họa!
Tỷ lệ này so với lần đại khảo hạch trước của hệ mỹ thuật còn khoa trương hơn!
Đối với việc này Khổng An sớm có dự liệu, còn chưa đủ để hắn lộ vẻ xúc động, dù sao trình độ đào tạo phác họa của Lâm Uyên đã được công nhận từ trước, ngay cả những giảng viên dạy phác họa trong khoa cũng phải khâm phục.
Chân chính kinh khủng là không chỉ có bài thi phác họa.
Lần này ngay cả bài thi bột nước, trong năm mươi người đứng đầu cũng có ba mươi ba người thêm ký tự ‘L’ vào tên ghi trên bài thi, là Lâm Uyên đào tạo ra!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

