Trương Văn Vũ mang theo các giáo sư hệ soạn nhạc Đông Nghệ đi như bay ly khai, khi đi ra khỏi giảng đường D, các giáo sư rốt cuộc không nhịn nổi:
"Bài hát kia thật lợi hại!"
"Lâm Uyên rốt cuộc là ai?"
"Lại còn mạnh hơn Trâu Du!"
"Nói Lâm Uyên mạnh hơn Trâu Du chưa chắc đã chính xác, cũng có thể là sinh viên tên Lâm Uyên kia phát huy vượt xa trình độ bình thường, nhìn phản ứng của Thi Thành là biết, thực ra Lâm Uyên ở trong hệ soạn nhạc cũng không phải sinh viên nổi danh hay thiên tài gì, nhưng ta không thể không thừa nhận ca khúc kia viết thực sự rất tốt, trong tất cả các ca khúc loại chuyên tâm mà ta từng nghe, chất lượng xếp trong top 10 không thành vấn đề!"
"Giấc mộng ban đầu?"
"Đơn thuần về chất lượng mà nói, «Giấc mộng ban đầu» quả thật so với tác phẩm của Trâu Du tốt hơn hẳn. Tần Nghệ dù sao vẫn là Tần Nghệ, đám người chúng ta vốn là muốn đá quán, không nghĩ tới cuối cùng lại có kết quả như vậy, mặt mũi cũng ném đi sạch rồi."
"..."
Vấn đề khúc mắc tương tự cũng xuất hiện trong văn phòng lớn của hệ soạn nhạc, Thi Thành nhìn chằm chằm các giảng viên sắp hoàn thành công việc chấm thi của mình, thanh âm có chút kích động khó kiềm chế: "Giảng viên ban năm tới đây một chút."
"Chủ nhiệm khoa!"
Phụ đạo viên kiêm giảng viên chuyên ngành của Lâm Uyên - Hoa Lệ nhanh chóng chạy tới trước mặt Thi Thành, vẻ mặt cười khổ nói:
"Lâm Uyên là sinh viên ban ta, các bài kiểm tra chuyên ngành của hắn thành tích cũng không tệ lắm, nhưng năng lực sáng tác trong toàn bộ khóa năm hai chỉ có thể nói là bình thường không có gì lạ. Ta cũng không nghĩ tới tác phẩm khảo hạch cuối năm lần này của hắn lại bất ngờ xuất sắc như vậy, lúc giảng viên chấm thi vừa mới đề cập đến Lâm Uyên với ta, ta cũng không nhịn được buồn bực một chút."
Thi Thành lẩm bẩm: "Lâm Uyên bình thường không có gì lạ? Nói cụ thể một chút."
Hoa Lệ lâm vào trầm tư, bóp khớp ngón tay:
"Nói về các phương diện khác như ngoại hình thì Lâm Uyên không phải trình độ bình thường đâu, từ phương diện nhân duyên trong lớp cũng cực kỳ tốt, coi như phương diện hội họa hắn cũng có thực lực rất khá, Lâm Uyên giúp ban chúng ta giành hạng nhất cuộc thi vẽ báo tường đấy."
"Ta hỏi là cái này sao?" - Thi Thành tức giận nói: "Coi như là ở trong toàn bộ giới nhạc sĩ chúng ta, sinh viên có thể viết ra loại tác phẩm như «Giấc mộng ban đầu» này làm sao có thể gọi là bình thường không có gì lạ chứ, dù hắn phát huy vượt xa bình thường, cái này cũng đại biểu hắn có thực lực sáng tác cực cao.
Hàng ngày ngươi nên quan tâm nhiều hơn đến sinh viên của mình, làm sao lại để hệ soạn nhạc chúng ta bỏ sót một nhân vật thiên tài trân quý như vậy!"
Thiên tài soạn nhạc!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

