Buổi chiều thứ năm chỉ có hai tiết học, tiết học thứ hai vừa kết thúc, Hà Diệp đã đi theo Mạnh Tiếu đến một tiệm cắt tóc nằm bên ngoài trường học.
Dưới mái trường cấp ba, kiểu tóc của nữ sinh còn chưa đa dạng cho lắm. Sau khi lên đại học, các cô gái nhanh chóng học được kỹ năng ăn diện làm đỏm, dần dần thoát khỏi dáng vẻ ngây ngô non nớt thời cấp ba.
Mạnh Tiếu đã lưu sẵn ảnh chụp kiểu tóc mình hằng ao ước vào điện thoại di động, đưa ra hỏi thẳng anh cắt tóc: "Anh có biết làm kiểu tóc này không?"
Anh cắt tóc trả lời: "Biết chứ, làm tóc uốn lọn to thôi mà, kiểu này đang thịnh hành lắm đấy."
Hà Diệp ngồi vào bên cạnh Mạnh Tiếu, anh cắt tóc phụ trách tạo kiểu cho cô ngắm nghía tấm ảnh của Mạnh Tiếu rồi hỏi: "Em cũng làm kiểu đầu này à?"
Hà Diệp lắc đầu, mở ra tấm ảnh tham khảo mà cô đã chuẩn bị sẵn.
Anh cắt tóc nói: "Tóc mái mưa à, rất phù hợp với em. Em yên tâm, anh cam đoan sẽ cắt cho em đẹp ngất ngây luôn."
Hà Diệp nhìn bóng hình mình phản chiếu trong gương, có chút chờ mong, mà cũng hơi lo lắng, sợ lý tưởng và hiện thực khác biệt quá xa.
Chín giờ tối là thời điểm Lục Tân và Hà Diệp hẹn nhau chat video, các bạn cùng phòng cũng đều biết chuyện này.
Trước giờ hẹn vài phút, ba cô gái đã bỏ câu chuyện đang buôn dở, cùng nhau cười tít mắt nhìn về phía Hà Diệp.
Mạnh Tiếu: "Lục Tân nhìn thấy tạo hình mới của Diệp Tử, liệu có vui quá hóa cuồng, đặt vé bay đến đây ngay trong đêm không nhỉ?"
Vương Nhiên: "Làm vậy cũng quá khoa trương rồi, nhưng rất có thể anh ấy đợi đến đêm mai mới bay qua đây."
Quách Lạc Ngôn: "Ghen với Lục Tân ghê, có thể làm gì Diệp Tử nhà chúng ta cũng được, như tớ đây chỉ được nhìn suông chứ đâu có chạm vào được."
Hà Diệp: "..."
Cô muốn đi ra ban công nhưng ba người kia cản cô lại, nằng nặc đòi xí một chỗ bên cạnh, chờ đợi thưởng thức cảnh tượng Lục Tân lần đầu tiên choáng ngợp trước vẻ đẹp của cô.
Hà Diệp thân cô thế cô không địch lại số đông, chỉ đành để mấy cô bạn cùng phòng ấn ngồi lại xuống ghế. Quách Lạc Ngôn thậm chí còn khoa trương bật thêm cả đèn pin để chiếu sáng thủ công nữa chứ.
Hà Diệp bị mấy cô bạn trêu chọc thì vừa thẹn vừa tức cười, khi nghe âm báo video vang lên, trái tim cô cũng ra sức đập rộn ràng theo âm báo.
Mấy cô bạn cùng phòng vây kín xung quanh Hà Diệp cũng ăn ý mà giữ im lặng.
Hà Diệp cũng hơi tò mò Lục Tân sẽ tỏ thái độ ra sao. Anh sẽ thật sự kinh ngạc và thấy cô đẹp, hay là hoàn toàn không phát hiện ra bạn gái mình vừa làm xong một kiểu đầu mới?
Lần lữa hơn mười giây, Hà Diệp ấn vào nút gọi video.
Lục Tân hẳn là vừa bước ra khỏi thư viện, anh ngồi trên yên xe đạp, trong nháy mắt cuộc gọi được nối liền, anh còn đang cười nữa. Sau đó đại khái là nhìn rõ dáng vẻ của bạn gái rồi, anh kéo màn hình lại gần theo bản năng, sự chú ý đổ dồn vào đôi mắt, nụ cười trên khóe miệng anh cũng tắt lịm. Anh có vẻ nghiêm túc và chăm chú như một nhân viên nghiên cứu khoa học đang quan sát kĩ càng đối tượng thí nghiệm.
Hà Diệp xấu hổ cụp mắt xuống, bên tai vang lên những tiếng cười sang sảng của bạn cùng phòng.
Nhiệm vụ đã hoàn thành, Hà Diệp lập tức đứng lên khỏi ghế, đi ra ban công.
Phía bên này, Lục Tân chỉ nhìn thấy màn hình đang rung lắc. Tiếng cười đột ngột vang lên giúp anh hiểu ra, vừa rồi anh và Hà Diệp đều đã trở thành cây hài của đám bạn cùng phòng.
Hình ảnh bắt đầu ổn định, đây là camera sau của điện thoại cô.
Lục Tân: "Em vừa đổi kiểu tóc à?"
Lục Tân: "Sớm muộn gì anh cũng phải xem."
Hà Diệp: "Vậy thì chờ lần tới gặp nhau em sẽ cho anh xem."
Lục Tân: "Cũng được, đêm mai anh sẽ qua chỗ em."
Hà Diệp luống cuống: "Mấy ngày nữa là đến kì nghỉ Quốc khánh rồi, tuần này anh không được đến đâu đấy."
Chủ Nhật phải lên lớp học bù, sau đó đi học thêm hai ngày thứ Hai và thứ Ba nữa, từ thứ Tư chính thức bắt đầu kỳ nghỉ dài bảy ngày.
Dù bạn trai giàu có hơn nữa thì Hà Diệp cũng không muốn anh tiêu xài phung phí.
Lục Tân: "Quốc khánh em có muốn về nhà không?"
Hà Diệp: "Đương nhiên rồi, anh không định về nhà sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


