Tối thứ tư, Hà Diệp không có lịch học nhưng câu lạc bộ robot cô đăng ký tham gia có tổ chức hoạt động bồi dưỡng.
Hà Diệp ăn xong cơm tối lập tức tới đó luôn.
Hôm nay, tiết trời đổ mưa phùn, trước cửa phòng sinh hoạt của câu lạc bộ có một chiếc giỏ để đồ, Hà Diệp bỏ dù của mình vào trong giỏ, gõ cửa, được đồng ý mới mở cửa vào phòng.
Trong phòng có rất đông người, có đàn chị vừa nói chuyện phiếm vừa vội vàng lo làm công việc đang dở dang trong tay mình, cũng có mấy sinh viên năm nhất mới vào trường đứng bên cạnh xem.
“Hà Diệp.”
Có một bạn nam đẹp trai có nước da trắng trẻo vẫy tay gọi Hà Diệp.
Đó là Viên Phỉ, học lớp bên cạnh lớp của Hà Diệp, cô từng gặp đối phương một lần lúc tham gia phỏng vấn câu lạc bộ, lúc đi tham gia buổi bồi dưỡng đầu tiên của câu lạc bộ, Viên Phỉ còn kết bạn WeChat với cô.
Không riêng gì Viên Phỉ, để sau này tiện trao đổi, hầu như các thành viên mới đều kết bạn với nhau và tham gia chung một nhóm chat.
Hà Diệp cười chào đối phương rồi đi tới đứng cạnh một bạn nữ khác.
Viên Phỉ lại gần, tự nhiên gia nhập cuộc nói chuyện phiếm của các cô gái.
Hà Diệp không giỏi tạo đề tài trong lúc nói chuyện xã giao nhưng nếu người khác nói chuyện với cô thì cô đều lịch sự trả lời.
Buổi bồi dưỡng kết thúc, Hà Diệp nán lại hỏi một đàn chị xem đề tài này thì có những sách tham khảo nào nên đi ra muộn hơn một chút so với những người khác.
Lúc cô ra khỏi phòng sinh hoạt câu lạc bộ, cô ngạc nhiên khi thấy cơn mưa bụi ngoài trời đã chuyển thành một cơn mưa nhỏ, nước mưa rơi vang lên những tiếng tí ta tí tách.
Có một người đứng đưa lưng về phía cô ở lối ra, đút hai tay vào túi quần, rõ ràng là người này bị mưa cầm chân không về được nhưng dường như đối phương cũng không gấp gáp vội về ngay.
Nói xong, cậu ta nhìn vào cây dù của Hà Diệp, nhoẻn cười, hỏi thẳng: “Tớ có thể phiền cậu cho tớ đi ké một đoạn không? Cậu đưa tớ tới chỗ siêu thị là được, tớ vào đó mua dù.”
Một nam một nữ đi chung một chiếc dù thì sẽ phải đứng sát vào nhau.
Nếu không phải tình huống bắt buộc phải bỏ qua chuyện này thì Hà Diệp không muốn đứng gần một bạn nam khác như vậy.
Từ chối thẳng thừng lời đề nghị của thành viên cùng sinh hoạt chung câu lạc bộ thì không được hay cho lắm, Hà Diệp quyết định dùng biện pháp trung dung: “Cậu cầm dù của tớ qua bên siêu thị mua đồ đi, tớ vào trong phòng ngồi chờ.”
Các đàn chị vẫn đang làm nghiên cứu, đứng xem họ làm cũng rất thú vị.
Viên Phỉ ngẩn người rồi lập tức cười nói: “Được, vậy cậu chờ tớ nhé.”
Hà Diệp tỏ ý không thành vấn đề, đưa dù cho cậu ta rồi quay lại phòng sinh hoạt câu lạc bộ.
Tầm mười phút sau, Viên Phỉ gửi tin nhắn cho cô: [Tớ về rồi, đang ở ngoài cửa.]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


