Đường xuống núi thật sự rất rất dài.
Trên con đường núi dài lê thê này gần như không hề có khúc rẽ nào. Suốt quãng đường đi xuống, Hà Diệp và Lục Tân bắt gặp các đồng nghiệp tụm năm tụm ba đi với nhau. Bọn họ đều là nhân viên của bộ phận kỹ thuật thuật toán, công ty khoa học công nghệ Lam Hải cả.
Có lẽ không ai nhận ra cô nhân viên Hà Diệp mới vào làm chưa được bao lâu này nhưng chắc chắn là ai cũng biết Lục Tân.
Hà Diệp cố gắng chịu đựng năm phút rồi mười phút. Đến khi bóng dáng sếp Phương của tổ thị giác xuất hiện trong tầm mắt, cuối cùng cô cũng hoàn toàn đầu hàng, phải túm nhẹ lấy phần áo nơi vai Lục Tân rồi yếu ớt thương lượng: "Anh tìm chỗ nào đó dừng lại một chút đi, chờ bọn họ đi qua rồi xuống núi được không?"
Tốc độ bước của Lục Tân hơi chậm lại một chút. Anh nhìn trước nhìn sau một chút rồi nhắc nhở: "Bây giờ chúng ta đang ở trong rừng cây, nếu dừng lại sẽ càng làm người ta hiểu nhầm hơn."
Hai tai Hà Diệp đã đỏ như sắp rỉ máu ra đến nơi: "Không sao đâu."
Bị bọn họ cười cợt chọc ghẹo một chút còn hơn bị Lục Tân cõng đi giữa một đám đồng nghiệp liên tục cả tiếng đồng hồ.
Nếu đang ở trong thành phố thì Lục Tân có thể lái xe nhanh chóng đưa cô rời đi được chứ bây giờ đang ở trên núi. Phải đi chừng một tiếng đồng hồ nữa mới tới được đoạn đường có thể lái xe xuống núi. Hy vọng vào việc Lục Tân đi nhanh như bay rồi vượt qua tất cả đồng nghiệp đang trải dài từ trên xuống dưới núi dưới tình huống đang cõng cô là một hy vọng xa vời viển vông.
Lục Tân quay đầu lại.
Hà Diệp lại vùi mặt vào bả vai anh lần nữa.
Lục Tân cảm nhận được nhiệt độ từ mặt cô truyền tới.
Lúc cô xấu hổ nhất thường là cả người sẽ như mới bị lửa đốt vậy, vừa nóng vừa mềm.
Khi đó dù anh có làm gì cô cũng sẽ không muốn cho anh nhìn thấy mặt mình, huống chi bây giờ trên đường còn nhiều người như thế.
Địa thế núi rừng hai bên con đường cũng có thể xem như là bằng phẳng. Lục Tân bước xuống bậc thang rồi đi về phía bên trái.
Thấy cảnh tượng này, các đồng nghiệp đều hiểu ý cười mờ ám, chẳng qua không ai ồn ào gì.
Mấy phút sau, Lục Tân tìm được một khe núi nhỏ ngay đằng sau con đường mòn kia, bèn cẩn thận đặt Hà Diệp xuống một chỗ đất bằng phẳng có thể ngồi được.
Hà Diệp thật sự không dám nhìn anh, đành cúi đầu cởi balo trên lưng xuống mở ra.
Lục Tân vặn mở nắp chai nước sau đó một tay cầm lấy cánh tay mảnh khảnh của Hà Diệp, một tay giơ cao chai rót nước ra rửa chỗ bị trầy cho cô.
Cơn đau khiến Hà Diệp cắn môi.
Lục Tân liếc nhìn cô một cái nhưng vẫn không đẩy nhanh tốc độ. Dù sao cũng phải rửa cho sạch đã.
Rửa xong, anh giúp cô bôi cồn lên vết thương rồi thuận miệng nói: "Sao em mang đầy đủ vậy? Trước kia từng bị thương hả?"
Hà Diệp lắc đầu một cái: "Tôi quen mang theo những thứ này rồi. Hồi còn bé mỗi lần trường học tổ chức cho học sinh đi du xuân là ba tôi lại chuẩn bị những thứ này cho tôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


