Sau ngày Valentine quả nhiên là có một trận tuyết nhỏ, là kiểu bông tuyết vừa rơi xuống đất đã tan thành nước. Chờ đến khi Hà Diệp tỉnh dậy thì tuyết ngoài kia đã chẳng khác gì một cơn mưa rồi.
Hà Diệp có hơi lo lắng cho trạng thái của Chu Tình nên ăn xong bữa sáng đã nhắn tin cho cô ấy: [Cậu và Châu Hướng Minh thế nào rồi?]
Chu Tình: [Tớ không muốn để ý đến anh ấy. Sau này cậu đừng nhắc đến anh ấy trước mặt tớ nữa.]
Chu Tình: [Tiểu Diệp à, tớ rất nghiêm túc đấy. Cậu đừng nhắc đến anh ấy nữa nhé, tớ không muốn nghe chút nào.]
Lúc nhìn thấy câu thứ hai, trong lòng Hà Diệp rất khó chịu.
Từ trước đến giờ Chu Tình luôn là một cô gái hồn nhiên hoạt bát thích cười. Trừ khi gặp phải ai đó rất vô lý, nếu không sẽ rất hiếm khi Chu Tình tức giận. Thế mà bây giờ cô ấy thật sự có ý định muốn cắt đứt quan hệ với Châu Hướng Minh rồi.
Hà Diệp mười tám tuổi không có chút hứng thú nào với các chủ đề tình yêu. Hà Diệp hai mươi tư tuổi mặc dù cũng không phải chuyên gia gì trên phương diện này nhưng đã hiểu biết hơn rất nhiều dưới sự khai sáng của bạn cùng phòng.
Trong mấy năm này mọi người đều phát triển nơi đất khách quê người nên Hà Diệp không biết rốt cuộc giữa Chu Tình và Châu Hướng Minh đã nảy sinh tình cảm gì, chỉ là cô tôn trọng sự lựa chọn của bạn thân.
Ngày hôm sau, Hà Diệp thức dậy từ rất sớm để chuẩn bị đi làm.
Những hình ảnh liên quan đến ngày Valentine trong tàu điện ngầm vẫn chưa được gỡ xuống, chẳng qua những người đang bận rộn với công việc chẳng ai rảnh mà để ý đến những thứ này.
Sáng nay Hà Diệp xuống canteen ăn sáng nhưng không gặp Lục Tân.
Lúc đi thang máy lên tầng mười, cô thấy cửa phòng làm việc đã mở, đi vào thì phát hiện ra Lục Tân đã đến. Anh đang gõ lách cách trên bàn phím với vẻ mặt lạnh lùng điềm tĩnh. Trong phòng làm việc còn một người vẫn luôn cần cù đến sớm nữa là anh Cường.
Bình hoa màu trắng, những cánh hoa hồng xếp chồng lên nhau cũng là màu trắng, được lá cây trầu bà màu xanh bên cạnh làm nền cho càng sạch sẽ kỳ diệu hơn.
Hà Diệp vô thức nhìn về phía Lục Tân đang ngồi cách mình hai vị trí làm việc.
Người kia vẫn nhìn chằm chằm và màn hình máy tính, vẻ mặt vô cảm như cũ.
Hà Diệp lại quay sang nhìn anh Cường. Anh Cường đang đọc luận văn, có vẻ không hề phát hiện ra trên bàn cô vừa có thêm một lọ hoa hồng liếc cái biết ngay hôm nay mới đưa tới. Hoặc cũng có thể nói là người tặng hoa cố ý bày cái lọ này ở một chỗ khá khuất nên dù anh Cường có quẹo qua lượn lại xung quanh vị trí làm việc của Hà Diệp thì với tính cách của anh ấy, trừ khi cố ý quan sát mặt bàn Hà Diệp, nếu không cũng sẽ không nhìn thấy.
Mặc dù là thế nhưng tim Hà Diệp vẫn đập như trống dồn. Sau khi ngồi xuống chỗ của mình, cô nhắn tin cho Lục Tân: [Anh đặt lọ hoa ở đây hả?]
Tổ trưởng: [Cái gì?]
Hà Diệp giơ điện thoại lên nhắm thẳng vào lọ hoa nhỏ chụp một tấm rồi gửi đi.
Tổ trưởng: [Hồ Cường tới văn phòng trước tôi, em có thể hỏi anh ấy thử xem.]
Bỗng nhiên Hà Diệp không còn chắc chắn lắm nữa. Đồng thời cô cũng trở nên vô cùng lúng túng. Nếu lọ hoa này thật sự không phải Lục Tân đặt ở đây thì cô chạy đi hỏi anh như vậy...
Hà Diệp: [Thôi, để tôi vứt vào thùng rác.]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


