Anh ngồi thẳng lưng, trông chẳng khác gì một học sinh đang ngồi trong lớp học.
Chu Dã cảm thấy không khí có gì đó kỳ lạ. Nghe người trong đại viện nói, cô dâu mới của anh Hàn là do một giáo viên của trường Nông nghiệp giới thiệu, là con gái duy nhất của một người bạn cũ đã khuất, sống ở thôn Hoàng, huyện Bắc.
Tuy là được giới thiệu, nhưng chắc cũng đã gặp mặt rồi chứ? Sao hai người trông cứ như chưa từng quen biết vậy?
Chu Dã cảm thấy không khí trong xe lạnh lẽo, bèn hỏi: “Chị dâu, chị có lạnh không? Có cần em kéo cửa kính lên không?”
Tô Hi Hi bĩu môi: “Không lạnh, tôi nóng.”
Giọng cô mềm mại, không thể nói là kiểu dễ nghe thế nào, nhưng nghe vào lại rất dễ chịu. Câu trả lời còn mang chút làm nũng, khiến Chu Dã hơi ngượng, không hỏi nữa.
Hàn Mục Viễn tiện tay hạ luôn cửa kính bên chỗ mình xuống. Tô Hi Hi liếc anh một cái, anh thật sự tưởng tôi nóng chắc?!
Xe chạy vào đại viện trong đơn vị, hai bàn tay của Tô Hi Hi đã lạnh đến trắng bệch, cô nhét vội vào túi áo, sợ bị người khác phát hiện.
...
Buổi tối, tiệc cưới đã kết thúc, Tô Hi Hi như cây đèn kéo quân, gặp biết bao họ hàng thân thích, mà cũng chẳng nhớ nổi ai với ai.
Nhưng còn cô, Tô Hi Hi là ai? Là con gái độc nhất của tổng giám đốc tập đoàn Phục Hưng có tiếng ở thành phố Thượng Hải, là công chúa nằm ngủ trên chiếc giường 200 mét vuông!
Một người đàn ông như thế này, cô chắc chắn không thèm đếm xỉa. Nói chính xác, Tô Hi Hi chẳng để mắt đến bất kỳ ai, bởi thế mới bị giới con cháu nhà giàu ở Thượng Hải đặt biệt danh là “Công chúa mẫu đơn”, mà cái tên này rõ ràng mang theo sự châm chọc.
Từ những câu nói lướt qua trong bữa tiệc, Tô Hi Hi ghép lại được rằng Hàn Mục Viễn năm nay 28 tuổi, từng có một đời vợ và một đứa con trai, chính là đại phản diện trong truyện.
Cô không chắc trước đây mình và Hàn Mục Viễn có từng gặp nhau chưa, ký ức trước đó hoàn toàn trống rỗng.
Nhìn dáng vẻ của Hàn Mục Viễn, có vẻ như thật sự chưa từng quen biết cô.
Không ngờ, không ngờ thật đấy, một người đầy người theo đuổi nhưng chưa từng dây dưa với ai như Tô Hi Hi, cuối cùng lại lấy chồng như thế này!
Tô Hi Hi mệt rã rời, ngồi phịch xuống mép giường.
Bỗng nhiên cô cảm thấy có hơi vội vàng. Nam nữ ở riêng trong một căn phòng thế này... kết hôn vốn là để rời khỏi thôn Hoàng, chứ tuyệt đối không thể để “gạo nấu thành cơm” thật được...
Trong bữa tiệc cưới, Hàn Mục Viễn bị ép uống không ít rượu, nhưng anh vẫn đứng rất thẳng. Anh tựa người vào khung cửa, mặt khuất trong bóng tối. Ở thời đại này, đèn buổi tối đều có màu vàng vọt, nhưng góc nghiêng khuôn mặt của Hàn Mục Viễn lại trông rất tuấn tú. Màu sắc thì ấm, nhưng nét mặt lại lạnh lùng.
Tô Hi Hi có chút hồi hộp, nhích người về phía mép giường.
“Đồng chí Tô.” Hàn Mục Viễn cất lời: “Anh kết hôn là theo ý bố mẹ, chúng ta cũng chỉ mới gặp nhau một lần.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)