Không chờ Tô Hi Hi đáp lại, ông đỏ mắt rồi ra khỏi phòng.
...
“Chị dâu, thật ngại quá, anh Hàn nhà mình đột nhiên nhận nhiệm vụ khẩn cấp, chỉ có thể đến điểm hẹn ở ngoại ô, chuyện đón dâu thế này thật sự không phải lẽ, chị dâu đúng là rộng lượng...”
Tô Hi Hi tỉnh dậy trong tâm trạng tốt, thuận miệng nói: “Không sao, dù gì cũng chẳng có tình cảm gì, để tôi tự lái xe vào thành phố cũng được mà.”
Phù rể đón dâu là Chu Dã sững sờ. Cô chị dâu mới này quả thật khác hoàn toàn với chị dâu cũ, sao lại... phóng khoáng vậy? Còn... biết lái xe? Làm gì có chuyện đó...
Anh ta cẩn thận nhìn qua gương chiếu hậu, đôi mắt của chị dâu mới thật sự rất đẹp, khi nói chuyện không hề có chút khí chất nhỏ nhen nào, ngược lại trông giống một người có học thức.
Tuy ăn mặc có phần lòe loẹt, nhưng khí chất lại rất phóng khoáng. Chu Dã nuốt nước bọt, vội vàng thu mắt lại.
Sáng nay anh Hàn đi đón dâu, bất ngờ bị điều động nhiệm vụ, nói sẽ gặp nhau ở ngoại ô thành phố, chắc cũng gần đến nơi rồi. Lúc trước sắc mặt người bên nhà gái khó coi không chịu nổi, chỉ có cô dâu mới là vô tư nhất, lên xe luôn, miệng bảo đừng để lỡ giờ lành.
Chu Dã dừng xe ở khu nghỉ ven đường, sốt ruột nhìn quanh.
Tô Hi Hi tháo búi tóc vấn chặt thành búi ra, buộc chặt quá khiến cô thấy khó chịu. Cô hạ cửa xe xuống, duỗi cánh tay ra ngoài, thò đầu ra, để mặc mái tóc đen xoăn nhẹ xõa xuống vai.
Gió tháng ba không còn quá lạnh, hơi se se lạnh khiến người ta tỉnh táo hơn.
Giữa làn sương mù dày đặc, một chiếc xe jeep từ từ hiện ra trong tầm mắt, cuối cùng dừng lại ở gần đó.
Xe vừa dừng, Chu Dã sốt ruột bước xuống, mở cửa xe jeep.
Một đôi chân dài bước ra, đường nét đôi chân hoàn hảo khiến đôi môi căng mọng của Tô Hi Hi hơi hé ra, ánh mắt cô nhất thời không rời nổi, cứ thế nhìn chằm chằm vào người đó.
Tô Hi Hi nhìn theo đôi chân dài kia, người đó mặc một bộ quân phục màu xanh đậm, áo sơ mi cài nút thẳng tắp, riêng dáng người đã đủ để thắng thế. Từ khoảng cách năm sáu mét sau khi xuống xe, bước lại chỉ trong chớp mắt.
Tô Hi Hi vội vàng thu mắt lại, còn chưa kịp nhìn rõ mặt đối phương.
Chu Dã kêu lên: “Cuối cùng anh cũng đến! Em hỏi anh chứ, làm gì có chú rể nào ngày cưới còn bị điều đi làm nhiệm vụ? Sư đoàn trưởng thật quá đáng!”
Hàn Mục Viễn thản nhiên nói: “Sư đoàn trưởng mới từ miền Nam về, không biết hôm nay tôi kết hôn.”
Tô Hi Hi nghe ra sự điềm tĩnh trong giọng anh, cô nhướn mày, không lên tiếng.
Chu Dã vội vàng mời Hàn Mục Viễn lên xe, anh vòng qua phía cửa đối diện, mở cửa, lên xe, ngồi bên trái Tô Hi Hi.
Hôm nay Tô Hi Hi mặc một chiếc áo khoác dạ màu đỏ tươi, trên đầu còn cài một bông hoa đỏ.
Cô bực bội, lập tức gỡ bông hoa đỏ xuống, nắm chặt trong tay.
Mái tóc dài như thác nước che khuất nửa khuôn mặt cô, nhưng Hàn Mục Viễn cũng chẳng quay sang nhìn lấy một lần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)