Đợi Hàn Mục Viễn về nhà, lại còn mách lẻo, nói Hàn Thanh Nặc ăn hết một mình năm cái bánh bao.
Kết quả là Hàn Mục Viễn vì muốn dạy dỗ Hàn Thanh Nặc, liền phạt con trai một tuần không được ăn thịt.
Độc, thật sự quá độc!
Sau đó Hàn Thanh Nặc ở trong trại tâm thần, đã hành hạ mẹ kế Tô Hi Hi một trận, trong đó có một chiêu là nhịn đói cô ba ngày, rồi đặt một đĩa bánh bao trước mặt, nhưng lại không cho ăn.
Đọc tới đoạn này, Tô Hi Hi cũng cảm thấy người mẹ kế trùng tên này quá xấu xa. Tất nhiên, phản diện cũng khá thú vị, cái quái gì vậy trời!
Ăn sáng xong, thu dọn đâu vào đấy, cô mặc lại bộ đồ hôm qua, tay xách túi điểm tâm mua từ hôm qua, đứng giữa sân, cất cao giọng nói với Hàn Mục Viễn: "Một cân bánh chà là, hai cân bánh đào này là em dùng tem điểm tâm mang từ nhà tới mua đó. Chỉ tiếc em chỉ có chừng này tem, nếu không thì đã mua thêm một ít cho hai bác dùng rồi."
Hàn Mục Viễn khẽ "ừ" một tiếng.
Hôm nay là ngày nghỉ, người trong viện gần như đều ở nhà, có người giặt đồ trước cửa nhà vệ sinh công cộng, có người nấu ăn trong bếp công cộng, có người phơi nắng giữa sân, ai nấy cũng thò đầu ra nghe ngóng, ánh mắt như dính keo, dán chặt vào người Tô Hi Hi.
Tô Hi Hi chính là muốn để cho hàng xóm láng giềng biết rằng cô đã chuẩn bị quà cho bố mẹ chồng, lại còn là dùng tem của chính mình để mua.
Ba đứa con của Chu Hồng cũng ló đầu ra nhìn, hai thằng nhóc tầm năm sáu tuổi, một bé gái nhỏ hơn.
Vợ chồng chủ nhiệm Cung ở nhà bên cạnh cũng cố ý ra chào hỏi Hàn Mục Viễn, liên tục khen ngợi cô con dâu mới.
Còn mấy hộ khác cũng tiện thể bước ra chào hỏi.
Hiện giờ Tô Hi Hi không muốn gây chuyện, nên thể hiện rất biết điều, rất lễ phép.
Vợ của chủ nhiệm Cung cũng xuất thân nông thôn, tướng mạo xinh đẹp, gả vào thành phố, rất có thiện cảm với Tô Hi Hi.
"Cô bé này nói chuyện hay ghê, chẳng có chút giọng quê nào, lại còn xinh xắn nữa. Tiểu Hàn đúng là nhặt được bảo bối rồi!"
Chu Hồng, người đã là dân thành thị năm đời, nghe vậy thì khó chịu: "Nhưng vẫn có chút giọng địa phương, không chuẩn giọng Bắc Kinh như bọn mình."
Tô Hi Hi khinh khỉnh trong lòng: [Tôi là người Thượng Hải đấy, thế này là ráng lắm rồi còn gì!]
Cô cũng chẳng buồn tranh cãi với Chu Hồng.
Chu Hồng cố tình nói móc: "Sắp gặp con trai rồi đấy, hơ hơ, cẩn thận đấy nhé, thằng nhóc đó không đơn giản đâu!"
Mấy bà chị xung quanh cũng gật đầu tán thành.
Ngày chủ nhật, người đi thăm thân đông như kiến, xe buýt chật ních, Hàn Mục Viễn hai tay nắm lấy tay vịn, che chắn cho Tô Hi Hi, đứng nép vào một góc, mặc cho xe càng lúc càng đông, anh vẫn đứng vững như bàn thạch.
Tô Hi Hi bụng hơi đói, bèn lấy ra một miếng bánh chà là bỏ vào miệng ăn.
Thấy Hàn Mục Viễn trừng to mắt nhìn, cô không nghĩ nhiều, lập tức móc thêm một miếng nữa, nhanh tay nhét vào miệng anh.
Hàn Mục Viễn hoàn toàn không ngờ tới hành động này, sửng sốt, miệng cắn bánh chà là biểu cảm vừa muốn cười vừa không biết phải nói gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)