Nhưng cô muốn dùng đồ của mình trước, tạm thời chưa đụng đến đồ của Hàn Mục Viễn.
Bác bán hàng cân xong một cân, Tô Hi Hi cầm lên tay thấy vẫn ít, lại nghĩ ngợi rồi gọi thêm hai cân bánh đào giòn.
Tốn ba cân tem phiếu bánh, tiền thì không đáng là bao. Tô Hi Hi lấy một miếng bánh táo đỏ ra ăn thử, quả nhiên thơm ngon, dường như còn ngon hơn bất kỳ loại bánh nào cô từng ăn trước đó.
Về đến sân viện, Tô Hi Hi cất bánh vào chỗ cẩn thận, sau đó bắt đầu đun nước chuẩn bị tắm.
Cả một ngày, Tô Hi Hi tự chăm chút bản thân đến thơm ngát, người toàn mùi xà phòng.
Tối đến, Hàn Mục Viễn quả nhiên mang đến một chiếc giường gấp dã chiến, anh dọn dẹp gọn gàng và nhanh chóng, vẫn như tối qua, rửa mặt xong là nằm nghỉ.
Giữa hai chiếc giường cách nhau gần hai mét.
Bữa trưa hôm nay, Tô Hi Hi cũng ăn đồ Hàn Mục Viễn mang về, lần này anh đặt đồ xuống rồi đi ngay, không nói thêm gì.
"Ngày mai là Chủ nhật, anh nghỉ à?"
Tô Hi Hi hỏi, cô đang ngồi trên giường đọc báo.
Hàn Mục Viễn nghiêng người, ngẩng đầu nhìn Tô Hi Hi trên giường. Chiếc giường gấp khá thấp, từ góc nhìn của cô, Hàn Mục Viễn trông nhỏ bé hơn bình thường rất nhiều, cuộn trong chăn, đầu và mặt anh nhỏ, vùi trong chăn rất ngoan ngoãn.
"Nghỉ. Ngày mai... ngày mai chúng ta đi thăm bố mẹ nhé. Tiện thể bàn chuyện công việc của em luôn."
Tô Hi Hi vốn đang định hỏi chuyện này.
"Được! Vậy ngày mai tiện thể đón Tiểu Nặc về nhé?" Đây mới là chuyện cô quan tâm nhất.
Hàn Mục Viễn cụp mắt, suy nghĩ một lát rồi nói: "Để đến đó rồi tính."
Nói xong, anh nhìn chằm chằm Tô Hi Hi: "Em thích đọc báo à?"
Tô Hi Hi không ngẩng đầu: "Cũng tại bây giờ chẳng có tivi để xem còn gì."
"Vậy em muốn xem tivi à? Trước đây em từng xem chưa?"
Thấy Hàn Mục Viễn nhíu mày, trong lòng Tô Hi Hi có chút khó chịu, gì vậy, thấy cô đòi hỏi nhiều à?
Thời đại này, mạng xã hội cũng coi như bị tuyệt giao hoàn toàn, dù có tivi thì cũng chẳng có mấy chương trình để xem. Nhưng cô là một cô gái quê, sống vào năm 1980 thì chắc chắn không có nhiều cơ hội tiếp xúc với tivi.
"Anh đừng hiểu lầm, có tivi em cũng không xem. Bây giờ em chỉ muốn toàn tâm toàn ý lo cho việc học hành của con mình, Tiểu Nặc thôi, xem tivi ảnh hưởng đến thành tích học tập của con."
Cách nhau hai mét, Tô Hi Hi vẫn thấy rõ tròng mắt Hàn Mục Viễn trắng dần ra, rõ ràng là bị sốc đến mức trợn to mắt.
"Ngủ đi, mai phải dậy sớm, còn đến gặp bố mẹ anh nữa." Tô Hi Hi đứng dậy đi đánh răng.
Hàn Mục Viễn hình như lẩm bẩm một câu: "Thế nào mới gọi là sớm?"
Tô Hi Hi giả vờ không nghe thấy, bước ra khỏi phòng ngủ.
...
Chín rưỡi sáng, Tô Hi Hi tỉnh dậy, trên bàn đã có vài cái bánh bao.
Chủ nhật nhà ăn không mở cửa, chắc là Hàn Mục Viễn mua từ nhà hàng quốc doanh về.
Trong sách từng viết về ký ức của Tiểu Nặc thuở nhỏ, khi còn là một đứa bé, Hàn Thanh Nặc từng muốn ăn bánh bao của nhà hàng quốc doanh, và chính Hàn Mục Viễn đã đi mua về cho con.
Không ngờ mụ mẹ kế ác độc như cô, đóng cửa ngồi một mình ăn hết năm cái bánh bao, mặc kệ đứa trẻ khóc lóc bên ngoài cũng không cho một miếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)