Bây giờ, bọn chúng là con của cô, Tô Chiêu Chiêu này rồi.
Sau này nhất định cô sẽ cho bọn chúng ăn kẹo mỗi ngày, đương nhiên là loại không gây sâu răng.
Ba ngày sau, Tô Chiêu Chiêu không ra ngoài, chỉ đi loanh quanh trong nhà, hầu hết thời gian đều nằm trên giường ngủ. Không thể tẩm bổ bằng thức ăn, vậy thì nghỉ ngơi cho nhiều vào, cố gắng bồi bổ cơ thể để đi tìm ba của lũ trẻ.
Lúc trước đọc tiểu thuyết, cô thường thấy nữ chính xuyên không vào thời kỳ khó khăn, cùng nam chính lên núi đánh bẫy gà rừng, thỏ rừng, xuống sông bắt cá... Lúc đó cô cũng không nghĩ nhiều, cảm thấy rất vui vẻ, thú vị.
Bây giờ cô thật sự đã xuyên không rồi, thực tế là đừng nói gà rừng, thỏ rừng, ngay cả chuột cũng chẳng thấy mấy con, thấy được cũng bị người ta bắt ăn thịt hết rồi.
Cá dưới sông cũng đã bị bắt hết sạch, may mắn lắm mới bắt được hai ba con tôm tép.
Chỉ có thời đại sung túc thì vật chất mới phong phú, thời kỳ khó khăn, khó khăn đủ đường.
Tô Chiêu Chiêu cứ tưởng phải đợi thêm mấy ngày nữa, không ngờ tối hôm đó, vợ chồng bác gái Quách lại đến nhà cô.
Vừa nhìn thấy vẻ mặt vui mừng của hai người, cô liền biết chắc chắn là có tin vui.
Quả nhiên.
"Thị trấn đã có tin tức rồi." Bác gái Quách vui vẻ nói, sau đó vội vàng bảo Tô Căn Sinh kể lại những gì nghe được ở thị trấn cho Tô Chiêu Chiêu.
Tô Căn Sinh tiếp lời: "Sáng nay huyện đã gọi điện cho thị trấn, nói là đã tìm được đơn vị của Cố Hành, cũng đã liên lạc với bên đó, nhưng vẫn chưa liên lạc được với Cố Hành, nghe nói cậu ta không có ở đơn vị, cụ thể thì không tiện tiết lộ. Bên đó biết chuyện này cũng rất coi trọng, nói là chờ Cố Hành về đơn vị sẽ bảo cậu ta liên lạc với mọi người."
Bác gái Quách cười nói: "Còn một tin vui nữa! Cố Hành đó chưa kết hôn!"
Mắt Tô Chiêu Chiêu sáng lên. "Thật ạ?"
"Đương nhiên là thật rồi! Tin tức từ huyện mà còn có thể giả được sao? Người ta đã đặc biệt hỏi đấy."
Phải nói là ai cũng có chút tâm lý tò mò, vợ chồng bao nhiêu năm không có tin tức, ai cũng sẽ nghĩ đến chuyện có lấy vợ khác hay không.
Sau khi huyện nhận được báo cáo của thị trấn, đã đặc biệt cử cán bộ đi liên lạc, muốn tìm người trong thời gian nhanh nhất. Hỏi han từng cấp một, không biết đã gọi bao nhiêu cuộc điện thoại, sau khi liên lạc được lại xác nhận xem có tìm nhầm người hay không. Sau khi xác nhận đúng người, cán bộ liền thuận miệng hỏi thêm một câu, thế là nhận được tin vui này.
Tô Chiêu Chiêu mím môi cười, cố gắng diễn cho giống một người vợ nhỏ vừa biết chồng mình "giữ thân như ngọc" bao nhiêu năm nay.
"Khổ tận cam lai! Phúc của Chiêu Đệ còn ở phía sau! Nghe nói ba của Tiểu Niệm còn là sĩ quan nữa đấy!"
Tô Căn Sinh cười, lấy ra một điếu thuốc lá tự cuốn châm lửa. "Là anh hùng chiến đấu đã lên báo! Chắc chắn tiền đồ xán lạn, sau này dù thế nào thì cuộc sống cũng không còn khó khăn nữa, bây giờ chỉ cần đợi người ta trở về thôi."
Lỡ như lại xảy ra chuyện gì khác thì sao?
Lỡ như lại diễn ra tình tiết trong sách thì sao?
Hơn nữa, đến lúc đó anh không cho cô dẫn con theo quân thì sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



